Sự thành công của thư viện nhỏ và những video của Tô Diệp đã thu hút sự chú ý của một phóng viên tạp chí du lịch nổi tiếng tại Thượng Hải. Một buổi sáng, một chiếc xe con mang biển số thành phố dừng trước cổng nhà. Bước xuống là một phụ nữ trẻ thanh lịch, tên là Trương Lệ.
"Chào anh chị, tôi đã theo dõi hành trình 'Bỏ phố về quê' của hai người từ lâu. Chúng tôi muốn làm một bài phóng sự đặc biệt về mô hình 'Nông thôn mới kết hợp văn hóa' mà anh chị đang xây dựng," Trương Lệ đặt vấn đề.
Đây là một cơ hội lớn, nhưng Nhất Minh lại có chút ngần ngại. Anh sợ rằng nếu làng Thanh Thủy trở nên quá nổi tiếng, sự bình yên vốn có sẽ bị phá vỡ bởi làn sóng du khách ồ ạt như những nơi khác.
"Chúng tôi không muốn biến nơi đây thành một khu du lịch thương mại," Nhất Minh thẳng thắn chia sẻ.
Trương Lệ mỉm cười: "Đó chính là lý do chúng tôi chọn anh chị. Chúng tôi muốn viết về giá trị của sự bền vững, về cách người trẻ quay lại cống hiến cho quê hương bằng trí tuệ của mình."
Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, hai vợ chồng đồng ý. Trong suốt ba ngày, Trương Lệ đã ghi lại những hình ảnh chân thực nhất: Nhất Minh mồ hôi nhễ nhại trong xưởng mộc, Tô Diệp dạy trẻ con đọc sách dưới ánh nắng chiều, và cảnh dân làng cùng nhau chia sẻ những gói măng khô vừa đóng gói xong.
Bài báo khi xuất bản đã tạo nên một cơn sốt thực sự. Hình ảnh Nhất Minh và Tô Diệp – đôi vợ chồng trẻ từ bỏ hào quang phố thị để về sống một cuộc đời "điền viên" hiện đại – đã chạm đến trái tim của hàng triệu người đang mệt mỏi với nhịp sống hối hả.
Thư viện Thanh Thủy nhận được thêm hàng nghìn cuốn sách từ khắp nơi gửi về. Một vài công ty kiến trúc còn liên hệ với Nhất Minh để đặt hàng những món đồ mộc thủ công cho các dự án nghỉ dưỡng cao cấp. Thậm chí, chính quyền địa phương cũng bắt đầu chú ý và hứa hẹn sẽ hỗ trợ làm lại con đường mòn vào làng để bà con vận chuyển nông sản dễ dàng hơn.
Tối hôm đó, đứng trước cổng nhà, Nhất Minh nhìn con đường làng đang dần thay da đổi thịt. "Tiểu Diệp, em có sợ làng mình sẽ không còn như xưa không?"
Tô Diệp nắm tay chồng, tựa đầu vào vai anh: "Sự thay đổi là tất yếu, anh ạ. Quan trọng là chúng ta thay đổi theo hướng nào. Nếu chúng ta giúp mọi người ấm no hơn mà vẫn giữ được cái tình, thì sự đánh đổi đó hoàn toàn xứng đáng."
Dưới ánh trăng rằm tháng Giêng, làng Thanh Thủy hiện lên thật lung linh. Những căn nhà gỗ vẫn đứng đó, nhưng bên trong đã bắt đầu thắp lên những hy vọng mới. Nhất Minh biết rằng, thử thách phía trước vẫn còn nhiều, nhưng chỉ cần họ đồng lòng, không có mảnh đất nào là khô cằn, không có mùa màng nào là không thể bội thu.