MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói BếpChương 14: KHI PHỤ NỮ LÀNG RA BIỂN LỚN

Khói Bếp

Chương 14: KHI PHỤ NỮ LÀNG RA BIỂN LỚN

521 từ · ~3 phút đọc

Thấy Tô Diệp bán được hàng qua mạng, phụ nữ trong làng Thanh Thủy bắt đầu tò mò. Một buổi chiều, thím Vương cùng vài người phụ nữ khác rụt rè ghé thăm nhà. Trên tay họ là những túi măng khô, nấm hương rừng và những tấm vải thêu tay tinh xảo nhưng vốn chỉ để dùng trong nhà.

"Tiểu Diệp này, thím thấy cháu bán đồ trên cái 'máy điện thoại' giỏi quá. Chỗ măng này của thím, phơi khô kỹ lắm, nhưng ra chợ huyện người ta ép giá rẻ mạt. Cháu xem có cách nào giúp thím không?" thím Vương ngập ngừng hỏi.

Tô Diệp cầm miếng măng khô lên ngửi, mùi nắng thơm nồng. Cô nhìn những tấm vải thêu của chị dâu nhà họ Lý – đường kim mũi chỉ vô cùng sắc sảo nhưng lại bị vứt xó. Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong đầu cô.

"Thím và các chị tin cháu không? Cháu sẽ không chỉ bán măng, cháu sẽ bán cả 'câu chuyện' của làng mình."

Tô Diệp bắt đầu một chiến dịch cải tạo bao bì. Thay vì đựng măng trong túi nilon thắt nút đơn điệu, cô dùng giấy xi măng thân thiện với môi trường, buộc bằng dây thừng nhỏ và đính kèm một nhành hoa khô. Mỗi gói quà đều có một mảnh giấy nhỏ viết tay: "Măng rừng Thanh Thủy – Được phơi bởi nắng vùng cao và tình yêu của thím Vương".

Cô hướng dẫn các chị em cách chụp ảnh sản phẩm sao cho thật bắt mắt dưới ánh sáng tự nhiên. Lúc đầu, họ ngượng ngùng không dám cầm điện thoại, tay chân lóng ngóng. Nhưng dưới sự kiên trì của Tô Diệp, những "người nông dân thuần túy" bắt đầu biết chọn góc chụp, biết sắp xếp đạo cụ.

Đêm đó, Tô Diệp mở một buổi livestream nhỏ ngay tại sân nhà. Cô không nói về giá cả, cô nói về quá trình thím Vương phải dậy từ 4 giờ sáng lên rừng hái măng, về cách người phụ nữ làng Thanh Thủy tỉ mẩn thêu từng cánh hoa trên vải.

Kết quả thật kinh ngạc. Toàn bộ 20kg măng khô và 10 tấm vải thêu đã được bán hết sạch trong vòng 30 phút. Phụ nữ trong làng đứng vây quanh chiếc điện thoại, mắt chữ O miệng chữ A khi thấy những con số nhảy liên tục.

"Trời ơi, bằng này tiền là bằng thím bán rau cả mùa đấy!" thím Vương bật khóc vì xúc động.

Tô Diệp chia lại tiền cho mọi người, cô chỉ giữ lại một phần rất nhỏ để bù chi phí đóng gói. Cô nhận ra rằng, điều quý giá nhất không phải là số tiền kiếm được, mà là sự tự tin hiện rõ trên gương mặt những người phụ nữ vốn chỉ quanh quẩn xó bếp. Họ bắt đầu nhận ra giá trị lao động của mình và thấy được một thế giới rộng lớn hơn qua màn hình nhỏ. Làng Thanh Thủy bỗng chốc trở nên rộn ràng hơn, không khí khởi nghiệp lan tỏa khắp các ngõ nhỏ.