MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói BếpChương 13: TIẾNG ĐỤC ĐẼO

Khói Bếp

Chương 13: TIẾNG ĐỤC ĐẼO

514 từ · ~3 phút đọc

Mùa xuân ở Vân Nam đến bằng những cơn mưa bụi mờ màng và mùi hương nồng nàn của hoa đào rừng. Sau cái Tết ấm áp, Thẩm Nhất Minh không còn để mình rảnh rỗi. Anh quyết định mở lại gian nhà kho phía Đông – nơi ngày xưa ông nội anh từng là một thợ mộc nức tiếng khắp vùng.

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, bụi bặm bay lất phất trong những tia nắng sớm. Nhất Minh nhìn những bộ đục, cưa, bào đã rỉ sét nhưng vẫn giữ được hình dáng sắc sảo của chúng. Anh khẽ chạm tay vào chiếc ghế bập bênh dở dang mà ông nội chưa kịp hoàn thiện trước khi qua đời.

"Nhất Minh, anh định làm mộc thật sao?" Tô Diệp đứng tựa cửa, tay bưng bát trà hoa vàng nóng hổi.

"Anh nghĩ kiến trúc và mộc có chung một linh hồn, đó là sự kết cấu," Nhất Minh vừa nói vừa nhấc một chiếc bào lên. "Ở thành phố, anh thiết kế những khối bê tông vô hồn. Ở đây, anh muốn tạo ra những thứ mà người ta có thể chạm vào, cảm nhận được nhiệt độ của gỗ."

Nhất Minh bắt đầu những ngày tháng "tầm sư học đạo" từ chính những cuốn sổ tay ghi chép cũ kỹ của ông nội và sự chỉ bảo của chú Vương. Công việc không hề dễ dàng. Gỗ lim, gỗ trắc ở vùng này rất cứng. Những ngày đầu, bàn tay anh đầy những vết dằm đâm, đôi vai mỏi nhừ vì đưa cưa liên tục.

Tô Diệp nhìn chồng say mê với gỗ, cô cũng không ngồi yên. Cô dọn dẹp một góc xưởng để làm nơi chụp ảnh. Khi Nhất Minh hoàn thành sản phẩm đầu tiên – một chiếc khay trà đơn giản nhưng tinh tế với những đường vân gỗ tự nhiên được giữ nguyên – Tô Diệp đã bày lên đó một vài bông hoa dại và bộ ấm chén gốm cũ.

Cô đăng tấm ảnh lên mạng xã hội với dòng chú thích: "Sự hồi sinh của những thớ gỗ già".

Chỉ trong một buổi chiều, hàng chục tin nhắn hỏi mua đã đổ về. Những người ở thành phố, vốn đã quá ngán ngẩm với đồ nhựa và đồ công nghiệp, lập tức bị thu hút bởi vẻ đẹp thô mộc và ấm áp của sản phẩm thủ công.

"Nhất Minh, có người đặt làm một bộ bàn trà giống hệt thế này, họ sẵn sàng trả giá cao gấp ba lần giá chợ đấy!" Tô Diệp reo lên.

Nhất Minh nhìn món đồ mình làm ra, lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Tiền bạc lúc này không còn là mục tiêu duy nhất. Anh thấy hạnh phúc vì mình đã thổi được sự sống vào những mảnh gỗ tưởng chừng bị bỏ đi. Tiếng đục đẽo đều đặn trong xưởng mỗi ngày như một bản nhạc hòa quyện với tiếng chim hót ngoài vườn, đánh dấu sự hồi sinh của một nghề truyền thống trong gia đình họ.