Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, chẳng mấy chốc đã đến Tết Nguyên Đán. Đây là cái Tết đầu tiên Nhất Minh và Tô Diệp đón ở làng Thanh Thủy, không có tiếng pháo nổ rộn rã như ở thành phố, nhưng lại mang một không khí vô cùng thiêng liêng.
Theo phong tục địa phương, vào ngày 30 Tết, mỗi nhà đều phải nấu một nồi bánh chưng (loại bánh dài đặc trưng) và chuẩn bị mâm cơm cúng gia tiên linh đình.
Nhất Minh leo lên mái nhà để treo hai lồng đèn đỏ rực rỡ. Tô Diệp thì bận rộn trong bếp với thím Vương. Họ cùng nhau làm món sủi cảo – món ăn truyền thống không thể thiếu trong ngày Tết của người Trung Quốc. Tô Diệp khéo léo nặn những chiếc sủi cảo hình thỏi vàng, bên trong là nhân thịt lợn quê và hẹ tươi vừa hái trong vườn.
"Tiểu Diệp, Nhất Minh, tối nay sang nhà thím ăn cơm tất niên nhé!" Chú Vương gọi với sang.
Dù rất muốn có không gian riêng, nhưng sự nhiệt tình của dân làng khiến họ không thể từ chối. Bữa cơm tất niên ở nhà chú Vương thật sự là một trải nghiệm khó quên. Hơn hai mươi người trong đại gia đình chú ngồi quây quần bên những chiếc bàn tròn lớn. Rượu ngô cay nồng, thịt kho tàu mềm rục, và đặc biệt là món cá chép vượt vũ môn cầu may mắn.
Trong bữa tiệc, chú Vương đứng dậy, nâng chén rượu nhìn về phía Nhất Minh: "Năm qua, làng chúng ta đón thêm hai thành viên mới. Lúc đầu, chú cứ nghĩ hai đứa chỉ về đây chơi vài hôm rồi lại chạy mất dép về thành phố. Nhưng không, hai đứa đã thực sự coi đây là nhà. Cảm ơn hai cháu đã giúp đỡ dân làng, giúp đám trẻ có chỗ học hành."
Mọi người cùng nâng chén. Nhất Minh uống cạn ly rượu ngô, cảm thấy một luồng điện nóng chạy khắp cơ thể. Anh nhìn sang Tô Diệp, cô đang cười nói rạng rỡ với mấy cô con dâu của chú Vương. Anh biết, họ đã thực sự được "thu nhận".
Gần nửa đêm, hai vợ chồng xin phép về nhà mình để đón khoảnh khắc giao thừa. Họ thắp hương lên bàn thờ ông bà, mùi nhầm trầm thơm ngát lan tỏa.
Đúng 12 giờ đêm, từ đỉnh núi phía xa, ai đó đốt một vài quả pháo hoa nhỏ. Những tia sáng màu sắc vụt lên giữa bầu trời đen thẫm đầy sao. Nhất Minh nắm lấy tay vợ, cả hai đứng ngoài sân nhìn về phía thung lũng đang ngủ yên.
"Chúc mừng năm mới, vợ của anh," Nhất Minh thì thầm. "Cảm ơn em đã cùng anh đi trên con đường này."
"Chúc mừng năm mới, Nhất Minh. Em chưa bao giờ thấy mình hạnh phúc như lúc này," Tô Diệp tựa đầu vào vai anh.
Họ không còn lo lắng về những báo cáo tài chính, không còn sợ hãi những cuộc gọi của sếp vào lúc nửa đêm. Ở làng Thanh Thủy, thời gian dường như ngưng đọng lại. Họ có đất để trồng trọt, có nhà để che mưa, có hàng xóm để sẻ chia và có nhau để yêu thương.
Một năm mới bắt đầu, cũng là lúc mùa xuân sắp về. Những mầm non của cây đào trước sân đã bắt đầu sưng lên, hứa hẹn một mùa hoa rực rỡ. Cuộc sống của họ, từ đây, sẽ rẽ sang một trang mới đầy rẫy những mầm xanh và hy vọng.