MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói BếpChương 11: THƯ VIỆN NHỎ

Khói Bếp

Chương 11: THƯ VIỆN NHỎ

568 từ · ~3 phút đọc

Khi sức khỏe của Tô Diệp hồi phục, cô bắt tay ngay vào dự án mà mình đã ấp ủ: Biến gian nhà kho cũ thành một thư viện nhỏ cho trẻ em trong làng.

Gian kho vốn chứa đầy những nông cụ cũ, mạng nhện và bụi bặm. Nhất Minh giúp vợ dọn dẹp, đóng lại những chiếc giá sách bằng gỗ thông. Anh còn thiết kế một khung cửa sổ kính lớn nhìn ra rặng núi phía sau, để những đứa trẻ có thể ngồi đọc sách trong ánh sáng tự nhiên.

Tô Diệp dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại để đặt mua hàng trăm cuốn sách từ thành phố: từ truyện cổ tích, sách khoa học thường thức đến những cuốn sách kỹ năng sống. Cô cũng đăng bài lên mạng xã hội kêu gọi bạn bè cũ quyên góp sách cũ.

Thật bất ngờ, chỉ sau hai tuần, những thùng sách bắt đầu được gửi về bưu điện huyện. Có những người bạn ở Bắc Kinh còn gửi kèm theo bút màu, giấy vẽ và cả những bộ đồ chơi xếp hình.

Ngày khai trương "Thư viện Thanh Thủy", hơn mười đứa trẻ trong làng kéo đến. Chúng đứng lóng ngóng ở cửa, đôi bàn tay lấm lem không dám chạm vào những cuốn sách mới tinh.

"Vào đi các em, đây là sách của các em mà," Tô Diệp dịu dàng dắt tay Tiểu Đậu vào trong.

Đám trẻ ồ lên thích thú khi nhìn thấy những hình ảnh minh họa sinh động. Chúng ngồi bệt xuống sàn nhà ấm áp (nhờ hệ thống sưởi của Nhất Minh), say sưa lật từng trang giấy. Tiếng đọc bài ê a, tiếng cười đùa làm sống dậy cả một góc làng tĩnh mịch.

Tuy nhiên, không phải ai cũng ủng hộ. Ông cụ Lý, một người có tiếng nói trong làng, thỉnh thoảng đi ngang qua lại lầm bầm: "Đám trẻ thì phải lo chăn trâu, cắt cỏ. Đọc mấy cái sách này có ra được gạo không? Hai đứa này đúng là bày vẽ."

Tô Diệp không tranh cãi. Cô hiểu rằng tư duy bấy lâu nay của người dân ở đây là thực tế, họ chỉ tin vào những gì nhìn thấy được. Một buổi chiều, cô tổ chức một buổi kể chuyện về thế giới bên ngoài, về những kỳ quan thiên nhiên và cách người ta trồng trọt bằng công nghệ cao.

Ông cụ Lý đứng ngoài cửa sổ nghe lỏm. Khi nghe thấy cách người ta có thể giữ rau tươi lâu hơn bằng những phương pháp đơn giản, đôi mắt ông sáng lên. Cuối buổi, ông bước vào, đặt một nải chuối lên bàn và hắng giọng: "Này cô gái trẻ, trong sách đó có dạy cách chữa bệnh cho cây mận bị sâu không?"

Tô Diệp mỉm cười, nhanh chóng tìm cuốn sách về nông nghiệp và chỉ cho ông cụ. Kể từ đó, thư viện không chỉ là nơi của trẻ con, mà thỉnh thoảng những người lớn trong làng cũng ghé qua để "tra cứu" kinh nghiệm.

Thư viện nhỏ ấy không chỉ mang đến kiến thức, mà nó còn mở ra một cánh cửa hy vọng. Tô Diệp nhận ra, giá trị của việc họ trở về không chỉ là trồng rau sạch, mà là mang lại một hơi thở mới, một tư duy mới cho vùng quê vốn đã ngủ quên này.