Mùa đông ở vùng núi Vân Nam không đến một cách từ từ, mà nó ập đến chỉ sau một đêm gió mùa. Sáng thức dậy, Nhất Minh cảm thấy đầu mũi tê buốt. Qua khe cửa gỗ khép không khít, anh thấy sương muối đã phủ một lớp trắng xóa lên những luống rau cải chưa kịp thu hoạch hết.
Căn nhà cổ vốn mát mẻ vào mùa hè, nay lại trở thành một "hộp đá" thực sự. Gió lùa qua các kẽ nứt của vách gỗ, tiếng rít u u như tiếng còi tàu đêm. Tô Diệp co rùm trong chăn, đôi môi hơi tái đi vì lạnh.
"Nhất Minh, hình như em bị sốt rồi..." Giọng cô thào thào, yếu ớt.
Nhất Minh hoảng hốt sờ trán vợ. Nóng hầm hập. Có lẽ những ngày đi gặt ngoài đồng và làm việc quá sức dưới sương đêm đã khiến sức đề kháng của cô sụt giảm. Anh vội vàng nhóm lửa trong bếp, nhưng củi bị ẩm do không khí quá cao nên khói bốc lên nghi ngút làm anh ho sặc sụa.
Trong lúc Nhất Minh đang lúng túng giữa đống củi và nỗi lo lắng cho vợ, thì tiếng gõ cửa vang lên. Thím Vương xách theo một chiếc lồng ấp bằng đồng bên trong chứa than hồng, cùng một bọc lá thuốc khô.
"Thím nghe tiếng ho là biết ngay hai đứa gặp khó rồi. Thanh Thủy năm nay lạnh sớm, người thành phố các cháu không chịu nổi đâu," thím nói, nhanh tay giúp Nhất Minh nhóm lại bếp lò, sau đó sắc thuốc cho Tô Diệp.
Nhìn thím Vương chăm sóc vợ mình như con cái trong nhà, Nhất Minh cảm thấy sống mũi cay cay. Ở Bắc Kinh, nếu anh ốm, cùng lắm chỉ có những tin nhắn hỏi thăm xã giao từ đồng nghiệp. Còn ở đây, tình người sưởi ấm hơn cả than hồng.
Suốt ba ngày Tô Diệp nằm mê mệt, Nhất Minh không rời nửa bước. Anh nhận ra rằng hệ thống sưởi trong nhà quá lạc hậu. Với bản năng của một kiến trúc sư, anh bắt đầu nghiên cứu cách cải tạo lại căn nhà mà không làm mất đi vẻ cổ kính. Anh dùng đất sét trộn với rơm và vôi bột để trét kín các kẽ hở trên vách gỗ. Anh thiết kế lại hệ thống bếp lò theo kiểu "khang" của người miền Bắc – dẫn hơi nóng chạy ngầm dưới sàn nhà gỗ để sưởi ấm cả căn phòng.
Khi Tô Diệp tỉnh dậy, cô thấy căn phòng không còn những luồng gió lùa lạnh ngắt. Một mùi thơm nhẹ của gỗ thông và hơi ấm lan tỏa từ dưới sàn nhà khiến cô cảm thấy dễ chịu lạ thường.
"Anh đã làm gì vậy?" cô hỏi, nhìn thấy Nhất Minh với gương mặt dính đầy bùn đất và đôi mắt thâm quầng.
"Anh đã biến ngôi nhà của ông nội thành một 'pháo đài' ấm áp cho em rồi," Nhất Minh mỉm cười, bưng bát cháo hành nóng hổi đến bên giường.
Mùa đông năm ấy, dù ngoài trời tuyết bắt đầu rơi lác đác trên đỉnh núi, nhưng bên trong ngôi nhà nhỏ, tình yêu của họ đã đủ để xua tan cái giá lạnh của thiên nhiên. Họ nhận ra, nhà không chỉ là nơi để ở, mà là nơi người ta bảo vệ nhau trước bão tố.