MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói BếpChương 9: GIÓ LẠI VỀ

Khói Bếp

Chương 9: GIÓ LẠI VỀ

687 từ · ~4 phút đọc

Mùa thu ở Vân Nam mang theo những cơn gió heo may se lạnh. Đây cũng là lúc lúa trên những thửa ruộng bậc thang chín vàng, cả ngôi làng Thanh Thủy rộn ràng chuẩn bị cho vụ gặt lớn nhất trong năm.

Dù nhà Nhất Minh không có ruộng lúa, nhưng theo lệ làng, vào vụ gặt, mọi người sẽ hỗ trợ lẫn nhau. Chú Vương sang nhắn: "Nhất Minh này, mai nhà chú gặt, cháu sang giúp một tay nhé. Xong xuôi chú lại sang giúp cháu gia cố lại mái nhà trước khi mùa đông tới."

Nhất Minh đồng ý ngay. Sáng sớm hôm sau, anh ra đồng cùng dân làng. Đây là lần đầu tiên anh thực sự tham gia vào một hoạt động tập thể mang tính cộng đồng cao như vậy. Việc gặt lúa bằng liềm không hề đơn giản, thắt lưng đau nhức vì phải cúi thấp liên tục, đôi bàn tay bị lá lúa sắc lẹm cứa vào đau rát.

Nhưng bù lại, tiếng cười nói của dân làng, những câu chuyện phiếm về mùa màng, về những đứa con đi làm xa giúp anh quên đi mệt mỏi. Anh nhận ra rằng, ở quê, người ta không sống độc lập trong những chiếc hộp bê tông. Cuộc sống của mỗi người gắn liền với hàng xóm, với sự tương trợ lẫn nhau.

Trong khi đó, ở nhà, Tô Diệp cũng không nhàn rỗi. Cô cùng thím Vương chuẩn bị bữa cơm trưa cho những người đi gặt. Cô học cách dùng bếp củi nấu một nồi cơm lớn, cách làm món thịt gác bếp xào măng chua đặc sản của vùng này.

"Tiểu Diệp này, cháu học nhanh lắm," thím Vương vừa nhóm lửa vừa khen. "Người thành phố về đây mà không chê bẩn, không ngại khó như cháu là quý lắm."

Bữa cơm trưa được dọn ngay bên bờ ruộng. Mọi người ngồi bệt trên những đống rơm khô, cùng nhau ăn uống ngon lành. Nhất Minh nhìn những gương mặt sạm nắng nhưng đầy nụ cười, anh cảm nhận được một thứ sức mạnh vô hình của sự đoàn kết.

Tuy nhiên, cuối buổi chiều, một sự cố xảy ra. Con trai chú Vương đang gặt thì bị vấp phải đá, cái liềm sắc bén cắt sâu vào bắp chân. Mọi người hoảng loạn, người định lấy bùn đắp vào, người định dùng lá cây lạ bôi lên. Nhất Minh vội vàng chạy lại: "Mọi người khoan đã! Để cháu."

Anh nhanh chóng dùng chiếc khăn tay sạch sẽ của mình để ga-rô phía trên vết thương, sau đó dùng nước sạch trong bình mang theo để rửa qua. Anh nhớ lại những kiến thức sơ cứu cơ bản khi còn làm ở công trường. Sau đó, anh cùng chú Vương cõng cậu con trai chạy thẳng ra trạm y tế xã cách đó ba cây số.

Nhờ sự sơ cứu kịp thời và đúng cách của Nhất Minh, vết thương không bị nhiễm trùng và được khâu lại an toàn. Chú Vương nắm chặt tay anh, đôi mắt già nua rưng rưng: "Cảm ơn cháu, Nhất Minh. Nếu không có cháu, không biết cái chân nó ra sao nữa."

Tối hôm đó, ngôi nhà nhỏ của Nhất Minh đón rất nhiều khách. Dân làng mang sang lúc thì rổ khoai, lúc thì túi gạo mới để cảm ơn anh đã giúp đỡ. Từ một "người lạ" bị soi xét, Nhất Minh và Tô Diệp đã thực sự trở thành một phần của làng Thanh Thủy.

Nằm bên cạnh vợ trong đêm thu tĩnh lặng, Nhất Minh thủ thỉ: "Tiểu Diệp, anh nhận ra một điều. Về quê không phải là để trốn tránh xã hội, mà là để tìm thấy một xã hội thực sự, nơi con người ta sống với nhau bằng cái tình."

Tô Diệp gật đầu, cô đã bắt đầu ấp ủ một ý tưởng mới: Xây dựng một thư viện nhỏ cho trẻ em trong làng ngay tại chính gian nhà kho cũ. Cô muốn mang kiến thức từ thành phố về đây, đổi lấy sự chân thành của đất và người.