Về đến nhà, Tô Diệp nằm dài trên ghế mây, suy nghĩ về trải nghiệm ở chợ. Cô nhận ra rằng nếu chỉ dựa vào chợ truyền thống, họ sẽ rất vất vả mà thu nhập chẳng được bao nhiêu. Trong khi đó, ở các thành phố lớn, người ta đang khát khao thực phẩm sạch.
"Nhất Minh, anh nghĩ sao nếu em ghi lại cuộc sống hàng ngày của chúng mình rồi đăng lên mạng?" cô hào hứng đề xuất. Nhất Minh đang bào gỗ để làm lại cái giá sách, dừng tay hỏi: "Em định làm vlog như người ta vẫn làm à? Liệu có ai xem cuộc sống quét tước, cuốc đất này không?"
"Có chứ! Em sẽ không làm theo kiểu màu mè, em chỉ quay lại sự thật thôi. Cách anh sửa nhà, cách em nấu bữa cơm đơn giản, cách chúng ta đối mặt với bão tố. Mọi người ở thành phố đang rất áp lực, họ cần một 'cửa sổ' để nhìn về sự bình yên."
Nói là làm, Tô Diệp tận dụng chiếc điện thoại đời mới nhất – món đồ đắt tiền hiếm hoi còn sót lại từ thời ở Bắc Kinh. Cô bắt đầu quay lại cảnh Nhất Minh hì hục sửa lại ống dẫn nước, cảnh đàn gà con tranh nhau ăn, và cảnh cô hái rau trong ánh hoàng hôn tím thẫm của Vân Nam.
Video đầu tiên cô đăng lên có tiêu đề: "Nhật ký ngày thứ 45: Chúng tôi đã tìm thấy sự sống trong bùn đất". Cô dành cả đêm để dựng phim, cắt ghép những âm thanh tự nhiên như tiếng nước chảy, tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng chim hót.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tô Diệp không tin nổi vào mắt mình. Video có hàng ngàn lượt xem và hàng trăm bình luận. "Nhìn ngôi nhà của anh chị, tôi thấy nhớ quê ngoại quá." "Cảm ơn bạn, xem video của bạn xong tôi thấy áp lực công việc giảm đi hẳn." "Làm sao để mua được rau sạch anh chị trồng vậy?"
Sự đón nhận của cộng đồng mạng như một luồng gió mới thổi vào cuộc sống của họ. Nhất Minh bắt đầu hỗ trợ vợ bằng cách thiết kế những "góc quay" đẹp trong vườn, anh dựng thêm một chiếc chòi lá nhỏ cạnh suối để Tô Diệp có chỗ ngồi thêu thùa hoặc pha trà.
Tuy nhiên, sự nổi tiếng trên mạng cũng mang lại phiền toái. Một ngày nọ, có hai thanh niên từ tỉnh khác lặn lội tìm đến tận làng Thanh Thủy. Họ xông thẳng vào sân nhà, tự tiện cầm máy ảnh chụp choẹt khắp nơi. "Ồ, nhà này nhìn trên clip đẹp hơn ngoài đời nhỉ," một người nói giọng khá khiếm nhã. "Này anh bạn, cho hỏi chỗ nào quay cảnh bắt cá dưới suối thế? Chỉ cho chúng tôi để chúng tôi 'check-in' một cái."
Nhất Minh nhíu mày, anh bước ra chắn trước cửa nhà: "Xin lỗi, đây là nhà riêng của chúng tôi. Nếu các bạn muốn tham quan làng, tôi có thể chỉ đường, nhưng xin đừng làm phiền không gian riêng tư này."
Sự cứng rắn của Nhất Minh khiến họ hậm hực rời đi. Qua chuyện này, hai vợ chồng nhận ra rằng họ cần phải thiết lập một ranh giới rõ ràng. Họ không muốn biến cuộc sống của mình thành một buổi diễn kịch cho thiên hạ xem. Họ muốn chia sẻ cảm xúc, nhưng phải giữ được cái "gốc" của sự bình yên.