Sau những ngày tháng đổ mồ hôi trên cánh đồng, cuối cùng mảnh vườn của vợ chồng Nhất Minh cũng đến ngày hái quả. Những luống cải bẹ xanh mướt, những trái cà chua đỏ mọng lấp lánh dưới sương sớm như những viên hồng ngọc. Tô Diệp đứng giữa vườn, hít hà mùi thơm thanh khiết của lá xanh và đất ẩm, lòng dâng lên một cảm giác tự hào khó tả. Đây không phải là thành quả của những con số trên bảng tính, mà là thành quả từ đôi bàn tay mình.
"Nhất Minh, nhiều rau thế này chúng ta ăn không hết, phải mang ra chợ huyện bán thôi!" Tô Diệp vừa nói vừa nhanh tay cắt những bó rau cải đều tăm tắp.
Sáng sớm hôm sau, khi tiếng gà gáy còn chưa dứt, hai vợ chồng đã chất đầy hai lồng rau lên chiếc xe đạp cũ mà chú Vương cho mượn. Nhất Minh gò lưng đạp xe trên con đường mòn gập ghềnh, Tô Diệp đi bộ theo sau, thỉnh thoảng lại giúp anh giữ cho lồng rau khỏi đổ.
Chợ huyện cách làng hơn năm cây số, khi họ đến nơi, không khí đã náo nhiệt vô cùng. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng xe cộ tạo nên một bản nhạc hỗn độn đặc trưng của vùng quê Trung Quốc. Nhưng khi họ tìm được một góc nhỏ để đặt gánh hàng, khó khăn mới thực sự bắt đầu.
Hàng rau của họ nhìn rất đẹp, nhưng lại có giá cao hơn một chút vì Nhất Minh không dùng phân bón hóa học. Những người đi chợ ghé qua, nhìn rau rồi lại nhìn hai "người thành phố" bằng ánh mắt lạ lẫm. "Rau này sao đắt thế? Nhìn thì xanh đấy nhưng giá này tôi mua được cân rưỡi ở hàng đằng kia," một bà nội trợ xách giỏ đi qua bĩu môi.
Tô Diệp cố gắng mỉm cười giải thích: "Thưa bác, đây là rau chúng cháu trồng hoàn toàn tự nhiên, không phun thuốc kích thích, bác ăn thử sẽ thấy vị ngọt khác hẳn ạ." Nhưng người ta chỉ lắc đầu bỏ đi. Suốt hai tiếng đồng hồ, họ chỉ bán được đúng hai bó rau cho một bà lão vì bà thấy hai đứa trẻ nhìn hiền lành nên "mua ủng hộ".
Nhất Minh nhìn vợ, thấy cô bắt đầu nản lòng. Anh bỗng nhớ lại những ngày làm kiến trúc, muốn bán được bản thiết kế thì phải làm cho khách hàng thấy được giá trị của nó. Anh đứng dậy, lấy tập giấy vẽ và bút chì màu luôn mang theo bên mình, vẽ nhanh một sơ đồ nhỏ về quá trình chăm sóc rau: từ lúc ủ phân hữu cơ, bắt sâu bằng tay đến lúc thu hoạch. Phía dưới, anh viết dòng chữ nắn nót: "Rau sạch nhà họ Thẩm – Vị ngọt từ tâm".
Cách tiếp cận mới lạ này bắt đầu thu hút sự chú ý. Một vài người trẻ tuổi đi chợ thấy lạ mắt liền đứng lại xem. Một cô gái cầm điện thoại lên chụp ảnh và hỏi: "Anh chị về quê lập nghiệp à? Nhìn sơ đồ này thú vị quá, cho em lấy ba cân cà chua và hai bó cải nhé."
Đến gần trưa, gánh hàng của họ cũng vơi dần. Dù số tiền thu về không bằng một phần nhỏ lương ngày ở thành phố, nhưng khi cầm những đồng tiền lẻ lem nhem màu đất trên tay, Tô Diệp lại thấy trân quý vô cùng.
"Vất vả quá Nhất Minh nhỉ? Nhưng cảm giác bán được món đồ mình tự làm ra thật sự rất khác," cô nói, vừa lau mồ hôi vừa cười. Họ ghé vào một tiệm mì ven đường, gọi hai bát mì thịt bò nóng hổi. Đó là bữa trưa ngon nhất mà họ từng được ăn, vị ngọt của thành công đầu đời còn đậm đà hơn cả vị nước dùng.