719 từ
Mưa phùn ở vùng Giang Nam như những sợi tơ bạc, dệt nên một màn sương mờ ảo bao trùm lấy cổ trấn. Thẩm Nhược Hi ngồi trước tấm gương đồng hoen ố, nhìn bóng mình phản chiếu trong đó—một khuôn mặt xa lạ, thanh tú nhưng nhợt nhạt, được điểm xuyết bởi lớp phấn son đỏ rực rỡ đến chói mắt.
Cô đã xuyên không đến đây được ba ngày.
Ba ngày đủ để cô hiểu rằng mình đã rơi vào một triều đại đang chuyển mình đầy biến động. Ở hiện đại, cô là một chuyên gia phục chế cổ vật, suốt ngày vùi mình trong những lớp bụi thời gian. Có lẽ chính vì tình yêu với những thứ xưa cũ mà số phận đã trêu đùa, đưa cô về đúng cái bối cảnh mà cô từng trân quý qua từng trang sử.
"Nhược Hi, con đã chuẩn bị xong chưa?" Giọng nói sắc mỏng của bà Thẩm vang lên sau rèm cửa.
Nhược Hi không quay đầu, chỉ nhàn nhạt đáp: "Xong rồi."
Bà Thẩm bước vào, nhìn con gái trong bộ hỉ phục sặc sỡ, ánh mắt không có lấy một chút xót xa, chỉ toàn là sự tính toán: "Nhà họ Phó là danh gia vọng tộc ở vùng này. Dù thiếu gia nhà họ... không may gặp nạn khi đi tu nghiệp, nhưng danh nghĩa góa phụ nhà họ Phó vẫn tốt hơn vạn lần việc con ở lại cái nhà này chịu khổ. Con gả đi, nhà họ Thẩm chúng ta sẽ có vốn để cứu vãn hiệu buôn. Coi như con báo đáp công ơn sinh thành."
Nhược Hi khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Báo đáp" – hai từ này thật nực cười. Nhà họ Thẩm ép cô đi xung hôn (cưới để xua đuổi vận rủi hoặc giữ danh dự cho người đã khuất) với một người đàn ông đã được báo tử từ phương xa. Một người chồng chỉ còn là một bài vị lạnh lẽo.
"Bà yên tâm, tôi sẽ gả." Cô đứng dậy, vạt áo lụa đỏ sột soạt trên sàn gỗ.
Cô gả, không phải vì hiếu thảo, mà vì cô cần một lối thoát. Nhà họ Phó giàu có và đang trong cơn tang tóc, chắc chắn sẽ không ai để ý đến một người con dâu mới. Cô sẽ có được sự tự do dưới danh nghĩa một người góa phụ, âm thầm tích lũy và rồi biến mất khi thời cơ đến.
Tiếng kèn đám cưới xen lẫn tiếng nhạc tang thương vang vọng ngoài ngõ. Một cuộc hôn nhân kỳ lạ: cô dâu mặc áo đỏ, nhưng cả đoàn rước lại đeo băng trắng. Nhược Hi bước lên kiệu hoa, tay ôm chặt một chiếc hộp gỗ. Bên trong không phải là trang sức quý giá, mà là vài món đồ phục chế nhỏ cô kịp gom góp được—vốn liếng để cô sinh tồn ở thế giới này.
Khi kiệu hoa đặt xuống trước cổng Phó gia, không có tiếng pháo nổ rộn rã, chỉ có tiếng gió rít qua những hàng cây ngô đồng. Nhược Hi bước ra, nhìn thấy một khung cảnh tiêu điều nhưng cực kỳ tráng lệ. Những dãy hành lang dài hun hút, mùi nhang trầm phảng phất trộn lẫn với mùi thuốc bắc.
Tại chính sảnh, thay vì một vị tân lang bằng xương bằng thịt, đứng chờ cô là một chiếc bài vị khắc dòng chữ: "Hiển khảo Phó phủ trưởng tử Đình Châu chi linh vị".
Nhược Hi bình thản quỳ xuống, thực hiện đầy đủ các nghi lễ bái đường với một bóng ma. Cả gia tộc họ Phó nhìn cô với ánh mắt vừa thương hại, vừa tò mò. Một cô gái trẻ như hoa như ngọc, lại chấp nhận chôn vùi thanh xuân trong ngôi nhà u ám này sao?
Đêm tân hôn, cô ngồi một mình trong căn phòng rộng lớn. Nến đỏ nhỏ lệ, Nhược Hi tháo chiếc khăn trùm đầu, tự rót cho mình một ly rượu giao bôi, nhìn vào khoảng không mờ mịt.
"Phó Đình Châu sao?" Cô lẩm bẩm cái tên ấy. "Anh đi rồi, tôi đến. Chúng ta coi như người dưng chung một mái nhà, anh cho tôi một chỗ trú, tôi giữ cho anh chút danh dự cuối cùng."