MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói Lửa Tương TưChương 2: THANH LAN TỰ TẠI

Khói Lửa Tương Tư

Chương 2: THANH LAN TỰ TẠI

700 từ

Sáng hôm sau, Phó phủ chìm trong một bầu không khí u uẩn đặc trưng của những gia tộc cũ đang thời kỳ suy vi. Thẩm Nhược Hi thức dậy khi sương mù còn chưa tan hẳn trên những tán ngô đồng. Cô từ chối sự giúp đỡ của tiểu nha hoàn, tự mình thay một bộ sườn xám màu xanh ngọc bích nhạt, tóc búi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ trơn.

Phó gia đối xử với cô rất đúng mực, nhưng cái sự đúng mực ấy lại nhuốm màu thương hại. Trong mắt họ, cô là một đóa hoa vừa nở đã bị đem đi cúng tế cho một linh hồn đã khuất. Nhưng Nhược Hi lại tận hưởng sự "bỏ rơi" này. Cô được sắp xếp ở Thanh Lan Viện, một ngôi viện nằm lệch về phía Tây, tách biệt với sự ồn ào của các phòng ban khác.

Sau khi thỉnh an Phó phu nhân – người đàn bà tội nghiệp suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào kinh Phật sau cái chết của con trai cả – Nhược Hi bắt đầu hành trình "sinh tồn" của mình.

Cô tìm đến kho chứa đồ cũ của Phó gia. Đó là một dãy nhà gạch xám nằm cuối phủ, nơi chứa đựng hàng trăm năm lịch sử của dòng họ Phó. Quản gia nhìn cô đầy ái ngại khi cô ngỏ ý muốn dọn dẹp kho đồ để "giải khuây".

"Thiếu phu nhân, nơi đó bụi bặm, toàn là đồ hư nát, người cần gì cứ sai bảo kẻ hạ."

Nhược Hi mỉm cười, một nụ cười nhàn nhạt nhưng khiến người ta không thể chối từ: "Ta vốn thích yên tĩnh, nhìn những món đồ cũ cũng thấy tâm mình tĩnh lại. Cứ để ta tự nhiên."

Bước vào kho, mùi gỗ mục và bụi bẩn xộc lên mũi, nhưng đôi mắt của một chuyên gia phục chế hiện đại trong cô lại sáng rực lên. Đối với người khác, đây là rác rưởi, nhưng với cô, đây là gia sản. Những chiếc bình gốm Cảnh Đức Trấn bị sứt mẻ, những bức trướng lụa bị ố vàng, những mảnh gỗ sưa bị gãy... dưới bàn tay của Nhược Hi, chúng đều có thể "sống" lại.

Cô bắt đầu thu dọn một góc nhỏ, mang bộ dụng cụ phục chế từ hiện đại (vốn được cô giấu kỹ trong hộp gỗ ngày rước dâu) ra. Cô dùng nhựa cây kết hợp với bột vàng – kỹ thuật phục chế cổ mà cô thành thạo nhất – để trám lại những vết nứt trên một chiếc bình men ngọc.

Tiểu Thúy, con bé hầu gái được giao theo sát cô, từ kinh ngạc chuyển sang sùng bái. Nó nhìn thấy đôi bàn tay mảnh khảnh của thiếu phu nhân mình như có phép thuật, từng chút một hồi sinh những món đồ tưởng chừng đã vứt đi.

"Thiếu phu nhân, người thật giỏi. Cái bình này nhìn còn đẹp hơn cả đồ mới."

"Đồ vật cũng có linh hồn, Tiểu Thúy ạ. Vết nứt không phải là khuyết điểm, nó là dấu ấn của thời gian. Nếu ta biết trân trọng, nó sẽ càng rạng rỡ hơn."

Nhược Hi vừa làm vừa tính toán. Cô nhờ Tiểu Thúy bí mật mang những món đồ nhỏ đã phục chế xong ra các hiệu đồ cổ lớn ở phố huyện để cầm cố. Cô không cần danh tiếng, cô cần vàng. Mỗi thỏi vàng lá được bí mật giấu dưới gạch lót sàn là một bước chân đưa cô gần hơn đến tự do. Cô như một chú kiến nhỏ, lặng lẽ xây tổ giữa lòng một con quái vật cổ xưa là Phó gia.

Tối tối, cô lại ngồi bên ngọn đèn dầu, viết lại những kiến thức về các dòng họ và các mối quan hệ phức tạp ở thời đại này mà cô nghe ngóng được. Nhược Hi hiểu rằng, ở bất cứ thời đại nào, thông tin và tiền bạc luôn là vũ khí mạnh nhất. Cô không hề hay biết, ở một góc nào đó của thư phòng, những bức ảnh của Phó Đình Châu vẫn lặng lẽ dõi theo cô qua lớp bụi mờ.