MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói Lửa Tương TưChương 3: TRÀNG HẠT VÀ DI VẬT

Khói Lửa Tương Tư

Chương 3: TRÀNG HẠT VÀ DI VẬT

743 từ

Thấm thoắt đã hai tháng trôi qua kể từ ngày Nhược Hi bước chân vào Phó phủ. Cô đã quen với tiếng chuông chùa thỉnh thoảng vang lên từ xa và cả mùi nhang trầm luôn quẩn quanh trên vạt áo.

Một buổi chiều lặng gió, Phó phu nhân gọi cô lên chính đường. Bà lấy từ trong một chiếc hộp nhung tím ra một chuỗi tràng hạt bằng gỗ đàn hương, nước gỗ đã bóng loáng vì hơi người.

"Đây là vật tùy thân của Đình Châu khi nó còn ở trong nước. Khi nó đi tu nghiệp, nó đã để lại cho ta. Bây giờ, ta giao nó cho con. Dù sao... hai đứa cũng đã có danh phận."

Nhược Hi đón lấy chuỗi tràng hạt, cảm nhận được hơi lạnh và hương thơm thanh khiết của gỗ cổ thụ. Trong lòng cô thoáng qua một chút áy náy. Cô đang lừa dối người mẹ già này, cô đang lợi dụng cái danh "con dâu" để tích lũy tiền bỏ trốn. Nhưng ngay lập tức, lý trí của một người hiện đại kéo cô lại. Cô không thuộc về nơi này, cô chỉ đang tìm cách sống sót.

"Con cảm ơn phu nhân. Con sẽ giữ gìn cẩn thận."

Nhược Hi mang chuỗi hạt về thư phòng của Phó Đình Châu – nơi mà bây giờ cô đã nghiễm nhiên coi là "văn phòng" làm việc của mình. Cô thích nơi này vì nó có nhiều sách. Cô bắt đầu sắp xếp lại các ngăn sách bị mối mọt, tình cờ phát hiện ra một ngăn kéo bí mật bên dưới bàn làm việc.

Bên trong là một xấp bản vẽ sơ đồ kiến trúc và các ghi chép về việc mở mang hiệu buôn của Phó gia theo mô hình phương Tây. Nét chữ của Phó Đình Châu cứng cỏi, phóng khoáng, mang theo khát vọng của một thanh niên muốn cải tổ gia tộc.

"Một người có tầm nhìn như thế này, nếu còn sống, chắc chắn sẽ là một nhân vật lẫy lừng." Nhược Hi thở dài, tay vô thức lướt qua những dòng chữ.

Càng đọc, cô càng thấy "người chồng góa" này không hề đơn giản. Anh ta đã sớm nhìn ra những mục nát của chế độ phong kiến cũ và chuẩn bị những đường lui cho Phó gia trước khi thời cuộc hỗn loạn. Nhược Hi bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo. Cô sẽ dùng chính những kế hoạch còn dang dở của anh ta để tư vấn ngầm cho quản gia, giúp Phó gia tránh được vài vụ làm ăn thua lỗ do thời cuộc. Như vậy, cô vừa giúp Phó gia phát triển (để che mắt sự tích lũy của mình), vừa coi như trả công cho cái danh phận góa phụ mà cô đang mượn.

Mối liên kết vô hình giữa một người ở hiện đại và một người đã "khuất" dần hình thành qua những trang giấy. Nhược Hi bắt đầu có thói quen nói chuyện một mình với bài vị của Đình Châu mỗi khi cô gặp một vấn đề hóc búa trong việc phục chế.

"Này Phó Đình Châu, nếu anh còn sống, anh sẽ xử lý mảnh gốm men rạn này thế nào? Tôi đoán anh sẽ dùng cách của người Pháp, nhưng tôi lại thích cách của người Trung Hoa hơn..."

Cô sống một cuộc đời hai mặt: Ban ngày là nàng dâu góa hiếu thảo, lặng lẽ; ban đêm là một "kiến trúc sư" phục chế lại cả cổ vật lẫn tài chính cho Phó gia. Sự tự tại này khiến cô quên mất rằng mình đang ở trong một thời đại mà "người chết" đôi khi không thực sự nằm dưới nấm mồ.

Đêm đó, trăng sáng lạ thường. Nhược Hi đeo chuỗi tràng hạt vào cổ tay, nằm trên ghế xích đu dưới gốc hải đường. Cô nhắm mắt, tưởng tượng về ngày mình sẽ ngồi trên chuyến tàu rời khỏi đây, đến một thành phố cảng phồn hoa và tự do. Cô không hề biết rằng, chỉ một tháng nữa thôi, định mệnh sẽ giáng một đòn chí mạng vào sự bình yên mà cô dày công xây dựng.

Tiếng gió rít qua khe cửa thư phòng, làm lật tung một trang sách của Phó Đình Châu. Trên đó, anh đã từng viết một dòng tâm đắc: "Mọi sự biến mất đều là tiền đề cho một sự trở về huy hoàng hơn."