640 từ
Tháng thứ tư tại Phó phủ, thời tiết bắt đầu trở nên khắc nghiệt với những đợt gió khô nóng tràn về từ phía Bắc. Nhưng sự khắc nghiệt của thời tiết không thấm tháp gì so với bầu không khí căng thẳng đang bao trùm lấy chính sảnh của gia tộc họ Phó.
Phó gia vốn có một chuỗi cửa hàng vải vóc và tơ lụa trải dài khắp tỉnh lỵ. Tuy nhiên, do tình hình vận tải đường sông bị đình trệ và sự cạnh tranh khốc liệt từ các mặt hàng dệt máy của phương Tây, doanh thu của gia tộc sụt giảm nghiêm trọng. Đỉnh điểm là lô hàng tơ tằm quý giá phục vụ cho đại lễ của tỉnh trưởng bị hư hỏng do ẩm mốc trong quá trình vận chuyển.
"Nếu không có hàng giao đúng hạn, không chỉ mất tiền đặt cọc mà uy tín trăm năm của Phó gia cũng đổ xuống sông xuống biển." Lão quản gia đứng giữa sảnh, trán lấm tấm mồ hôi, báo cáo với Phó phu nhân đang mệt mỏi tựa trên ghế bành.
Nhược Hi ngồi ở một góc khuất, tay cầm tách trà hoa cúc tỏa khói nghi ngút. Cô lắng nghe từng lời, trí não của một chuyên gia hiện đại bắt đầu phân tích. Trong kho đồ cổ của cô có một loại kỹ thuật phục chế lụa bằng thảo mộc mà cô từng nghiên cứu tại bảo tàng.
"Thưa phu nhân," Nhược Hi đặt tách trà xuống, tiếng gốm chạm vào mặt bàn gỗ lim vang lên thanh mảnh, "Con có một phương pháp có thể cứu vãn số tơ tằm đó."
Mọi ánh mắt trong sảnh đổ dồn về phía người dâu góa vốn dĩ luôn im lặng bấy lâu nay. Phó phu nhân ngước nhìn cô, ánh mắt nửa tin nửa ngờ: "Nhược Hi, đây không phải chuyện đùa. Lô tơ đó đã bị ố vàng, thợ nhuộm giỏi nhất tỉnh cũng lắc đầu."
Nhược Hi đứng dậy, bước đi thong thả, tà áo sườn xám nhẹ nhàng lay động: "Con từng đọc trong một cuốn sách cổ của gia đình, có một loại tinh dầu chiết xuất từ rễ cây và vỏ hạt lựu có thể khử ố mà không làm hỏng sợi tơ. Nếu phu nhân tin con, hãy cho con ba ngày."
Ba ngày đó, Thanh Lan Viện trở thành một "công xưởng" bí mật. Nhược Hi không ngại bẩn, cô xắn tay áo, tự mình pha chế dung dịch. Cô đứng bên những bồn nước lớn, tỉ mỉ xử lý từng sấp lụa dưới sự kinh ngạc của các thợ nhuộm lâu năm. Sự điềm tĩnh, tập trung và đôi bàn tay khéo léo của cô tỏa ra một sức hút kỳ lạ—không phải vẻ đẹp của một tiểu thư khuê các, mà là bản lĩnh của một người nắm giữ tri thức.
Kết quả ngoài mong đợi. Những xấp lụa không chỉ sạch vết ố mà còn mang một mùi hương thanh khiết, sợi lụa trở nên bóng mượt hơn cả ban đầu. Khi lô hàng được giao đúng hạn, đích thân tỉnh trưởng đã gửi thư khen ngợi.
Cả Phó gia chấn động. Từ một "vị tổ tông nhỏ" được nuôi không trong phủ, Nhược Hi nghiễm nhiên trở thành "vị cứu tinh". Phó phu nhân giao cho cô quyền kiểm soát một phần sổ sách và chìa khóa kho hàng. Uy tín của cô đạt đến đỉnh điểm, gia nhân trong phủ nhìn cô bằng ánh mắt tôn sùng, gọi hai tiếng "Thiếu phu nhân" với tất cả sự thành kính thực lòng.
Nhược Hi vẫn vậy, cô không kiêu ngạo, vẫn lầm lũi với những mảnh gốm vỡ trong kho. Cô chỉ thầm nghĩ: Vàng trong gầm giường lại tăng thêm một chút rồi, ngày rời đi có lẽ không còn xa.