707 từ
Đêm ấy, bầu trời Giang Nam bỗng chốc đổi màu. Những đám mây đen kịt kéo đến, sấm sét rạch ngang trời như muốn xé toạc màn đêm u ám. Cơn mưa tầm tã trút xuống, quật nát những cánh hoa hải đường trong sân Thanh Lan Viện.
Nhược Hi ngồi trong thư phòng của Phó Đình Châu, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng cô lên bức tường phủ đầy sách. Cô đang mải mê nghiên cứu một bản đồ giao thương cũ thì bất chợt, một tiếng rầm lớn vang lên từ phía cổng chính. Tiếng người la hét, tiếng ngựa hí vang xen lẫn trong tiếng mưa gào thét.
"Cậu cả! Cậu cả về rồi!"
Tiếng gào của lão quản gia khàn đặc truyền qua các dãy hành lang. Nhược Hi giật mình, chiếc bút lông trên tay rơi xuống, làm nhòe một vệt mực đen trên trang giấy trắng. Tim cô đập nhanh một nhịp. Phó Đình Châu? Người đàn ông trên bàn thờ đó sao?
Cô đứng dậy, khoác thêm một chiếc áo len mỏng, bước ra phía hành lang tầng hai. Dưới đại sảnh, một nhóm người ướt sũng đang dìu một người đàn ông bước vào.
Người đó mặc một chiếc áo măng tô quân đội sẫm màu, ủng da lấm lem bùn đất. Anh ta gỡ chiếc mũ quân phục ra, để lộ một khuôn mặt sắc sảo, đôi lông mày kiếm nhíu chặt và đôi mắt mang theo hơi lạnh thấu xương của chiến trường. Anh ta bị thương ở vai, máu hòa cùng nước mưa thấm đẫm lớp vải, nhưng phong thái vẫn hiên ngang, lẫm liệt như một vị thần vừa bước ra từ bóng tối.
Phó phu nhân chạy ra, nhìn thấy con trai bằng xương bằng thịt thì ngã quỵ xuống khóc không thành tiếng. Giữa sự hỗn loạn, Phó Đình Châu đột ngột ngước mắt lên.
Ánh mắt anh xuyên qua màn mưa nhạt nhòa, chạm thẳng vào bóng dáng thanh mảnh đang đứng trên hành lang. Trong trí nhớ của anh, khi anh bị báo tử, nhà họ Thẩm đã gả một tiểu thư yếu đuối đến để xung hôn. Anh vốn dĩ đã chuẩn bị tâm lý để đối mặt với một góa phụ u sầu, oán trách.
Nhưng người phụ nữ trước mắt anh lại hoàn toàn khác.
Cô đứng đó, giữa thư phòng riêng của anh, đôi mắt trong vắt không chút hoảng loạn, gương mặt điềm tĩnh đến lạ lùng. Dưới ánh đèn dầu mờ ảo, cô trông như một bức họa cổ, thanh tao nhưng đầy bí ẩn. Sự hiện diện của cô trong ngôi nhà này không giống một người khách trú tạm, mà giống như cô chính là người chủ thực sự, là linh hồn đã giữ cho Phó gia không đổ sụp suốt ba tháng qua.
"Ai vậy?" Giọng Phó Đình Châu trầm thấp, khàn đặc vì mệt mỏi nhưng vẫn đầy uy quyền.
"Thưa cậu... đó là Thiếu phu nhân. Người đã giúp Phó gia vượt qua nạn lụa vừa rồi." Quản gia run rẩy đáp.
Phó Đình Châu khẽ nheo mắt. Sự hoang đường dâng lên trong lòng anh. Anh vốn là kẻ Tây học, không tin vào thần thánh, lại càng bài xích hủ tục xung hôn. Anh trở về để kết thúc cái trò hề này, để giải phóng cho cô gái đáng thương kia.
Thế nhưng, cái cách cô nhìn anh—không phải là ánh mắt của một người vợ thấy chồng trở về, cũng không phải sự sợ hãi của một kẻ dưới—đó là ánh mắt của một người đứng ngang hàng đang quan sát một "biến số" không mời mà đến.
Nhược Hi khẽ cúi đầu chào, rồi quay lưng bước vào trong thư phòng, để lại một Phó Đình Châu đang sững sờ giữa sảnh lớn. Anh thấy lòng mình dao động, một cảm giác hoài nghi nhen nhóm: Cô gái này, thực sự là đại tiểu thư nhà họ Thẩm sao?
Đêm đó, trong phủ họ Phó, có hai người không ngủ. Một người nhìn vào bài vị đã bị cất đi, một người nhìn vào vết thương đang rỉ máu, và cả hai đều nhận ra: cuộc sống của họ từ nay sẽ không bao giờ bình yên được nữa.