MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói Lửa Tương TưChương 6: BỮA SÁNG DƯỚI ÁNH MAI

Khói Lửa Tương Tư

Chương 6: BỮA SÁNG DƯỚI ÁNH MAI

612 từ

Mưa tạnh, nhưng hơi ẩm vẫn còn vương vấn trên những phiến lá hải đường, đọng lại thành những giọt sương trong vắt. Sáng hôm sau, Phó phủ thức dậy trong một bầu không khí khác lạ—vừa hân hoan vì sự trở về của chủ nhân, vừa dè chừng trước sự hiện diện của một "người thừa" là Nhược Hi.

Bữa cơm sáng được dọn ra tại sảnh phụ. Phó phu nhân tươi tỉnh hẳn lên, bà liên tục gắp thức ăn cho con trai. Phó Đình Châu lúc này đã thay một bộ đồ lụa màu xám nhạt, tóc chải chuốt gọn gàng, nhưng vết thương ở vai vẫn khiến cử động của anh hơi cứng nhắc.

Nhược Hi bước vào sảnh muộn hơn một chút. Cô vẫn giữ phong thái cũ: tà sườn xám màu trúc nhạt, gương mặt mộc mạc không phấn son nhưng lại toát lên vẻ thanh cao thoát tục. Cô khẽ cúi chào theo đúng lễ nghi:

"Anh... dùng bữa."

Tiếng "anh" này Nhược Hi gọi rất tự nhiên, như thể cô thực sự coi anh là người thân trong nhà chứ không phải một vị tân lang xa lạ. Phó Đình Châu dừng đũa, ánh mắt thâm trầm quan sát cô.

"Ngồi xuống đi, Nhược Hi." Phó phu nhân trìu mến gọi. "Đình Châu, đây là Nhược Hi. Ba tháng qua, nếu không có con bé quán xuyến, cái thân già này chắc không trụ vững đến ngày thấy con về."

Đình Châu gật đầu nhẹ, giọng anh trầm thấp: "Tôi có nghe quản gia kể lại chuyện lô hàng tơ lụa. Cảm ơn em đã ra tay giúp đỡ gia đình lúc lâm nguy."

Nhược Hi vừa gắp một miếng măng chua, vừa bình thản đáp: "Chuyện nên làm thôi. Tôi sống ở Phó gia, ăn cơm Phó gia, giúp sức một chút cũng là lẽ thường tình. Anh không cần để tâm."

Sự thờ ơ của cô khiến Đình Châu cảm thấy hoang đường. Theo lẽ thường, một cô gái bị gả xung hôn khi thấy chồng trở về từ cõi chết phải là mừng vui khôn xiết, hoặc ít nhất cũng phải tỏ ra thẹn thùng, e lệ. Nhưng Nhược Hi lại quá đỗi điềm nhiên, như thể anh trở về chỉ là một vị khách ghé thăm nhà, không hơn không kém.

"Em học kỹ thuật xử lý lụa đó ở đâu?" Đình Châu bất chợt hỏi, ánh mắt anh như muốn xuyên thấu tâm trí cô. "Theo tôi biết, Thẩm gia chủ yếu kinh doanh hiệu buôn tổng hợp, không chuyên về kỹ nghệ nhuộm."

Nhược Hi khựng lại một nhịp, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô mỉm cười, một nụ cười nhạt như khói: "Trong thư phòng của anh có rất nhiều sách hay. Tôi chỉ là vô tình đọc được trong một cuốn bản thảo cũ của anh, sau đó tự mình mày mò thêm thôi. Có lẽ là do tổ tiên Phó gia phù hộ."

Cách trả lời khéo léo này vừa đề cao Đình Châu, vừa che giấu được lai lịch của cô. Đình Châu không hỏi thêm, nhưng trong lòng anh bắt đầu dấy lên một sự nghi ngại. Một tiểu thư khuê các chỉ cần đọc vài cuốn bản thảo mà có thể xử lý được lô hàng mà thợ nhuộm cả vùng bó tay sao?

Bữa sáng kết thúc trong sự yên lặng kỳ lạ. Nhược Hi thong dong đứng dậy xin phép về viện cũ, để lại Đình Châu ngồi đó với những suy tính ngổn ngang. Anh nhận ra, người phụ nữ này không giống bất kỳ ai anh từng gặp ở phương Tây hay ở chốn phồn hoa Thượng Hải.