954 từ
Ngày hẹn kiểm tra món đồ đã đến. Lục Tử Khiêm xuất hiện tại Phó phủ với vẻ ngoài đắc ý, đi cùng gã còn có một vài vị lão làng trong giới giám định cổ vật Thượng Hải. Gã tự tin rằng với kỹ thuật làm giả tinh vi từ Thượng Hải, ngay cả những người thợ giỏi nhất cũng không thể nhận ra, trừ khi họ có món đồ thật để đối chứng.
"Phó thiếu gia, Thiếu phu nhân, không biết chiếc bình của tôi đã hồi sinh chưa?" Tử Khiêm nhếch môi cười, ánh mắt liếc nhìn Nhược Hi đầy ẩn ý.
Đình Châu ngồi ở ghế chủ tọa, phong thái ung dung, tay vân vê chuỗi tràng hạt gỗ đàn hương. "Nhược Hi đã chờ cậu ở sảnh phụ. Mời Lục công tử và các vị tiền bối."
Tại sảnh phụ, chiếc bình Long Tuyền diêu đứng trên một chiếc giá gỗ sưa, phủ một tấm lụa đỏ. Nhược Hi đứng bên cạnh, bình thản như mặt nước hồ thu.
"Mời Lục công tử kiểm tra." Cô nhẹ nhàng vén tấm lụa.
Mọi người trầm trồ. Chiếc bình đẹp đến ngỡ ngàng, những vết nứt hoàn toàn biến mất, lớp men xanh ngọc bích tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ dưới ánh đèn dầu. Các vị giám định viên đeo kính lão vào, soi xét kỹ lưỡng rồi gật đầu lia lịa: "Tuyệt đỉnh! Không một tì vết. Kỹ thuật phục chế này quả là thần sầu."
Lục Tử Khiêm cười lớn: "Thiếu phu nhân đúng là danh bất hư truyền. Vậy cô xác nhận đây là món đồ thật tôi giao cho cô chứ?"
Nhược Hi nhìn gã, đôi mắt bình thản nhưng chứa đựng tia lửa: "Tôi xác nhận đây là món đồ anh đã giao. Nhưng, tôi chưa bao giờ nói nó là đồ thật."
Cả sảnh lặng đi. Tử Khiêm biến sắc: "Cô nói gì? Cô định chối bỏ trách nhiệm sao?"
Nhược Hi không nói gì, cô bước tới cửa sổ và kéo toang rèm cửa. Ánh sáng mặt trời gay gắt buổi trưa tràn vào phòng, chiếu thẳng lên chiếc bình. Một hiện tượng kỳ lạ xảy ra: lớp men xanh ngọc bích dưới tác động của tia tử ngoại và hóa chất mà Nhược Hi đã pha trộn, bắt đầu xỉn màu và hiện ra những vệt xám đen như những vết bẩn không thể tẩy xóa. Đặc biệt, ở đáy bình, bốn chữ "Chế tại Thượng Hải" hiện lên rõ mồn một.
"Đây là kỹ thuật phục chế bằng phản quang hóa học." Nhược Hi giải thích, giọng cô lanh lảnh như tiếng chuông. "Món đồ này được làm từ đất sét công nghiệp và nung ở nhiệt độ không đạt chuẩn của lò cổ. Khi gặp nhiệt độ cao của ánh sáng mặt trời, lớp men giả sẽ bị oxy hóa. Lục công tử, anh mang đồ giả đến thử thách Phó gia, không biết là có ý đồ gì?"
Lục Tử Khiêm mặt cắt không còn giọt máu. Gã lắp bắp: "Cô... cô đã tráo đồ!"
"Nếu cậu nói chúng tôi tráo đồ, mời cậu đưa món đồ thật ra đây đối chất." Đình Châu đứng dậy, từng bước tiến về phía Tử Khiêm, áp lực từ người anh tỏa ra khiến gã phải lùi lại. "Hoặc là cậu thừa nhận mình kém cỏi, mang đồ giả đi lừa người, hoặc là cậu đang có âm mưu bôi nhọ Phó gia. Các vị tiền bối ở đây đều là chứng nhân, Phó gia chúng tôi chưa bao giờ làm chuyện khuất tất."
Các vị giám định viên Thượng Hải nhìn Tử Khiêm với ánh mắt khinh bỉ. Danh tiếng của gã coi như tiêu tan trong một buổi sáng. Nhục nhã, Tử Khiêm phất tay áo bỏ đi, không quên để lại một cái nhìn hằn học.
Khi khách khứa đã về hết, Nhược Hi ngồi phịch xuống ghế, cảm thấy kiệt sức. Đình Châu bước tới, quỳ một chân trước mặt cô, cầm lấy đôi bàn tay đang run nhẹ của cô áp vào mặt mình.
"Em đã làm rất tốt, Nhược Hi." Anh thì thầm, giọng nói đầy sự sùng bái. "Em không chỉ cứu được danh dự của gia đình, mà còn khiến tôi thấy mình thật nhỏ bé trước em."
Nhược Hi nhìn anh, sự căng thẳng tan biến, thay vào đó là một cảm giác ấm áp len lỏi. "Tôi chỉ làm những gì một người làm nghề phải làm thôi. Đồ giả mãi là đồ giả, nó không có linh hồn để tôi phục chế."
Đình Châu kéo cô vào lòng, ôm thật chặt. "Cho dù em là ai, cho dù em đến từ đâu, tôi cũng sẽ không bao giờ để bất kỳ ai làm hại em nữa. Nhược Hi, ở lại bên tôi nhé? Không phải với tư cách em gái, mà là người phụ nữ duy nhất của Phó Đình Châu."
Nhược Hi không trả lời bằng lời nói, cô khẽ tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập dồn dập của người đàn ông này. Cô nhận ra, giữa thời đại loạn lạc này, trái tim của anh chính là mảnh vỡ hoàn hảo nhất mà cô muốn dành cả đời để phục chế và gìn giữ.
Nhưng trong bóng tối của hành lang, một bóng người vừa lén lút rời đi. Đó là tay sai của nhà họ Thẩm. Sự kiện chiếc bình Long Tuyền diêu không những không làm hại được Nhược Hi mà còn khiến cô thêm quyền thế, đã đẩy sự căm ghét của bà Thẩm lên một tầm cao mới. Một âm mưu thâm độc hơn liên quan đến quá khứ của "Thẩm Nhược Hi thật" bắt đầu được dệt nên.