714 từ
Sau lời tuyên bố đầy chiếm hữu của Phó Đình Châu, bầu không khí ở kho Tây trở nên đặc quánh một sự ám muội khó diễn tả. Nhược Hi không né tránh anh, nhưng cô cũng không vội vàng đáp lại. Cô dành toàn bộ tâm trí cho chiếc bình "Long Tuyền diêu" mà Lục Tử Khiêm mang tới. Đây không chỉ là một thử thách tay nghề, mà còn là một cuộc đấu trí mà cô cảm nhận được có sự nhúng tay của những thế lực đang muốn hạ bệ Phó gia.
Chiếc bình Long Tuyền diêu nổi tiếng với sắc men xanh như ngọc bát quái, trong veo như nước hồ mùa thu. Nhưng mảnh vỡ mà Tử Khiêm đưa cho cô lại có một điểm kỳ lạ: lớp xương gốm bên trong có màu hơi xám xịt, không giống với loại đất sét trắng đặc trưng của lò Long Tuyền đời Tống.
"Đình Châu, anh lại đây xem." Nhược Hi gọi, tay cầm chiếc đèn bão soi sát vào mép vỡ của mảnh sứ.
Đình Châu bước tới, tự nhiên đặt tay lên eo cô, kéo cô lại gần hơn để cùng quan sát. Anh đã quen với việc này, và Nhược Hi dường như cũng bắt đầu chấp nhận sự gần gũi ấy như một lẽ đương nhiên.
"Em thấy gì sao?" Đình Châu hỏi, ánh mắt anh tập trung vào vật thể.
"Lớp men bên ngoài hoàn hảo đến mức đáng sợ, nhưng hãy nhìn lớp xương gốm này. Nó quá đặc, không có những lỗ khí li ti của gốm nung bằng củi truyền thống." Nhược Hi dùng một chiếc kim bạc khẽ cạo nhẹ. "Đây là đồ giả cổ được chế tác bằng kỹ thuật nung lò điện hoặc hóa chất mới nhất từ Nhật Bản hoặc Thượng Hải. Lục Tử Khiêm muốn tôi phục chế một món đồ giả, sau đó gã sẽ dùng chính món đồ này để tố cáo Phó gia lừa đảo, tráo đồ thật lấy đồ giả."
Đình Châu nheo mắt, hơi lạnh tỏa ra từ sống lưng: "Gã muốn dùng danh tiếng của em để hủy hoại uy tín trăm năm của Phó phủ. Một khi em thừa nhận đây là đồ thật và phục chế nó, gã sẽ đưa món đồ thật nguyên vẹn ra để chứng minh em không biết nhìn hàng, hoặc tệ hơn là em đã đánh tráo bảo vật của gã."
Trong giới cổ vật Dân quốc, "đánh tráo" là một cái tội có thể khiến một gia tộc khuynh gia bại sản và bị người đời phỉ nhổ. Nhược Hi khẽ cười, một nụ cười mang theo sự sắc sảo của một chuyên gia lão luyện: "Nếu gã muốn chơi một ván cờ lớn, tôi sẽ cho gã thấy thế nào là nghệ thuật thực sự. Đình Châu, anh có thể tìm cho tôi một ít bột đá thạch anh và oxit sắt tinh khiết không?"
"Em định làm gì?"
"Tôi sẽ phục chế nó, nhưng không phải bằng vàng. Tôi sẽ dùng một kỹ thuật 'phục chế ngược'. Tôi sẽ làm cho món đồ giả này bộc lộ hết những khuyết điểm vốn có của nó dưới ánh sáng mặt trời, nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài hoàn hảo dưới ánh đèn đêm."
Trong suốt ba ngày tiếp theo, Đình Châu không rời Nhược Hi nửa bước. Anh không chỉ giúp cô pha chế hóa chất mà còn trực tiếp canh giữ kho Tây, không cho bất kỳ ai, kể cả gia nhân trong nhà, lại gần. Sự bảo bọc của anh lúc này không còn là ghen tuông mù quáng, mà là sự tôn trọng tuyệt đối dành cho tài năng của cô.
Họ làm việc xuyên đêm. Có những lúc Nhược Hi mệt đến mức ngủ gục trên vai anh bên cạnh lò nung nhỏ. Đình Châu lặng lẽ đắp áo cho cô, nhìn gương mặt cô dưới ánh lửa bập bùng, anh nhận ra mình đã hoàn toàn lún sâu vào người phụ nữ này. Anh yêu cách cô tập trung, yêu cách cô vuốt ve từng mảnh sứ như thể chúng là những sinh linh tội nghiệp. Sự hoang đường ban đầu giờ đây đã trở thành một định mệnh mà anh muốn bảo vệ bằng cả mạng sống.