MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói Lửa Tương TưChương 13: ĐỐI THỦ VÀ SỰ CHIẾM HỮU

Khói Lửa Tương Tư

Chương 13: ĐỐI THỦ VÀ SỰ CHIẾM HỮU

1,040 từ

Sự thành công của gian hàng Phó gia tại hội chợ tỉnh lỵ đã thu hút sự chú ý của giới sưu tầm khắp miền Nam Trung Quốc. Một tuần sau đó, Phó gia đón tiếp một vị khách đặc biệt: Lục Tử Khiêm, con trai duy nhất của một đại phú hào ở Thượng Hải, đồng thời cũng là một nhà giám định cổ vật trẻ tuổi vừa trở về từ Pháp.

Lục Tử Khiêm xuất hiện với vẻ ngoài hào hoa, phong nhã của một công tử phong lưu, nhưng đôi mắt gã lại chứa đựng sự sắc sảo của một kẻ sành sỏi. Gã đến không phải để mua đồ, mà để "thách thức".

"Tôi nghe nói Phó gia có một nghệ nhân phục chế đại tài, có thể khiến gỗ mục nở hoa, gốm vỡ thành ngọc." Lục Tử Khiêm mỉm cười, tay gõ nhẹ vào chiếc quạt xếp. "Không biết tôi có vinh hạnh được chiêm ngưỡng dung nhan của vị cao nhân đó không?"

Phó Đình Châu ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt không cảm xúc nhưng bàn tay đang siết chặt tách trà đã tố cáo tâm trạng của anh. Anh vốn không thích cái vẻ kiêu ngạo của Tử Khiêm, và càng không thích cái cách gã nhắc đến "người của anh" với sự tò mò lộ liễu.

"Nhược Hi đang bận ở kho Tây, không tiện tiếp khách." Đình Châu lạnh lùng từ chối.

Nhưng đúng lúc đó, Nhược Hi bước vào sảnh chính với một chồng sổ sách trên tay. Cô vẫn mặc bộ sườn xám giản dị, nhưng khí chất thanh cao vẫn khiến Lục Tử Khiêm phải đứng bật dậy vì kinh ngạc.

"Đây chính là Thiếu phu nhân nhà họ Phó?" Tử Khiêm thốt lên, ánh mắt gã dán chặt vào gương mặt Nhược Hi. "Thật không thể tin nổi. Một nhan sắc thế này lại chấp nhận vùi mình trong bụi bặm của kho đồ cũ sao?"

Gã bước tới, định cầm lấy tay Nhược Hi theo nghi thức phương Tây, nhưng Đình Châu đã nhanh hơn một bước. Anh đứng dậy, chắn giữa hai người, bàn tay đặt lên vai Nhược Hi một cách tự nhiên nhưng đầy ý vị khẳng định chủ quyền.

"Lục công tử quá khen rồi. Vợ tôi là người yêu nghệ thuật, đối với cô ấy, cổ vật quý giá hơn những lời sáo rỗng nhiều."

Nhược Hi cảm nhận được sự căng thẳng của Đình Châu. Cô khẽ gật đầu chào Tử Khiêm một cách lịch sự nhưng xa cách. "Lục công tử đến đây chắc có việc quan trọng?"

Tử Khiêm không hề lùi bước, gã lấy từ trong hộp gỗ ra một mảnh vỡ của một chiếc bình gốm men rạn đời Tống cực kỳ quý hiếm. "Tôi có món đồ này, đã đi khắp các xưởng ở Thượng Hải nhưng không ai dám nhận phục chế. Nếu Thiếu phu nhân có thể làm nó liền mạch như cũ, tôi xin dâng tặng một bộ dụng cụ phục chế bằng bạc ròng nhập khẩu từ Pháp cho Phó gia."

Đây là một sự khiêu khích công khai. Nhược Hi nhìn mảnh vỡ, niềm đam mê nghề nghiệp trong cô bùng cháy. Cô biết chiếc bình này, nó là "Long Tuyền diêu" – cực phẩm của gốm sứ.

"Được, tôi nhận." Nhược Hi đáp lời trước khi Đình Châu kịp can thiệp.

Trong suốt những ngày sau đó, Lục Tử Khiêm lấy cớ "quan sát tiến độ" để thường xuyên lui tới Phó phủ. Gã tặng Nhược Hi những cuốn sách chuyên ngành quý hiếm, những loại sơn ta thượng hạng, và luôn tìm cách gợi chuyện về nghệ thuật phương Tây để tìm sự đồng điệu với cô.

Phó Đình Châu chưa bao giờ thấy lòng mình bất an đến thế. Anh thấy Nhược Hi mỉm cười khi nói chuyện về kỹ thuật tráng men với Tử Khiêm, thấy cô say sưa tranh luận về sự khác biệt giữa phong cách phục chế của phương Đông và phương Tây. Một nỗi ghen tuông nam tính, nguyên thủy và mạnh mẽ bùng phát trong lòng người đàn ông vốn luôn tự hào về sự lý trí của mình.

Một buổi chiều, khi thấy Tử Khiêm đang đứng quá gần Nhược Hi để chỉ vào một vết nứt trên chiếc bình, Đình Châu không kiềm chế được nữa. Anh bước vào, yêu cầu quản gia tiễn khách với lý do "Phó gia có việc nội bộ cần xử lý".

Khi chỉ còn lại hai người trong kho Tây, Đình Châu nhìn Nhược Hi với ánh mắt bừng bừng lửa giận. "Em có vẻ rất thích thú khi đàm đạo với gã họ Lục đó?"

Nhược Hi ngạc nhiên trước thái độ của anh. "Anh ấy là người có kiến thức rộng, tôi chỉ đang học hỏi thêm thôi. Có chuyện gì với anh vậy, Đình Châu?"

"Chuyện gì sao?" Đình Châu bước tới, dồn cô vào cạnh bàn gỗ, hơi thở anh nóng rực phả vào mặt cô. "Em là vợ của Phó Đình Châu tôi. Tôi không cho phép bất kỳ người đàn ông nào nhìn em bằng ánh mắt đó, cũng không cho phép em mỉm cười với họ như thế. Em hiểu không?"

Sự chiếm hữu của anh quá mãnh liệt khiến Nhược Hi sững sờ. Cô nhìn thấy trong mắt anh không phải là sự độc đoán của một người chồng gia trưởng, mà là sự tổn thương của một người đàn ông đang sợ mất đi thứ quý giá nhất của đời mình.

"Anh đang ghen sao?" Nhược Hi khẽ hỏi, một nụ cười tinh quái hiện lên trên môi.

Đình Châu khựng lại, gương mặt anh hơi đỏ lên vì bối rối, nhưng anh không lùi bước. Anh cúi xuống, môi anh chỉ cách môi cô vài milimet. "Phải, tôi ghen. Và tôi sẽ không để gã đó mang em đi đâu cả. Nhược Hi, em chỉ có thể ở lại đây, bên cạnh những mảnh vỡ của tôi thôi."

Nhược Hi không đẩy anh ra. Cô chợt nhận ra rằng, trong quá trình phục chế những món đồ cổ, chính cô cũng đang được người đàn ông này "phục chế" lại những mảnh vỡ của sự cô đơn trong tâm hồn mình.