MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói Lửa Tương TưChương 12: ĐÊM TRẮNG Ở KHO TÂY

Khói Lửa Tương Tư

Chương 12: ĐÊM TRẮNG Ở KHO TÂY

793 từ

Sau đêm ở bờ sông, bầu không khí giữa Nhược Hi và Đình Châu đã thay đổi một cách vi diệu. Sự dò xét sắc lạnh đã nhường chỗ cho một thứ mặc cảm đồng lõa. Đình Châu giữ đúng lời hứa, anh không truy cứu lai lịch của cô thêm một lần nào nữa, nhưng bù lại, anh xuất hiện ở kho đồ cũ phía Tây thường xuyên hơn.

Kho Tây vào những đêm hè không còn vẻ u ám thường thấy. Nhờ có sự sắp xếp của Nhược Hi, nơi này giờ đây ngập tràn mùi hương dễ chịu của gỗ tuyết tùng và trà mạn. Cô đang tập trung vào một dự án đầy tham vọng: phục chế một bộ sưu tập gốm men xanh trắng thời Nguyên bị hư hại nặng do sạt lở từ một ngôi mộ cổ mà Phó gia vừa mua lại được từ một lái buôn phương Bắc.

"Gốm thời Nguyên thường có xương gốm dày, men trắng hơi ngả xanh, hoa văn vẽ bằng màu xanh coban nhập khẩu từ Tây Á." Nhược Hi vừa nói vừa dùng chiếc kính lúp soi vào một mảnh vỡ nhỏ xíu. "Cái khó nhất không phải là dán chúng lại, mà là tìm ra loại màu xanh có độ trầm mặc tương đương để vẽ lại những nét vẽ đã mất."

Đình Châu ngồi trên một chiếc ghế gỗ đối diện, tay cầm một cuốn sổ tay, chăm chú lắng nghe cô như một cậu học trò nhỏ. Anh vốn là kỹ sư, anh hiểu về cấu trúc và vật liệu, nhưng cái cách Nhược Hi nói về tâm hồn của đồ vật khiến anh thấy một chân trời hoàn toàn mới.

"Tôi có thể giúp em về mặt hóa học." Đình Châu lên tiếng, anh đẩy một vài ống nghiệm và bột khoáng chất về phía cô. "Trong thời gian ở Anh, tôi từng thực tập tại một xưởng gốm ở vùng Stoke-on-Trent. Chúng ta có thể phân tích thành phần oxit coban để tìm ra tỷ lệ pha trộn chính xác nhất."

Nhược Hi ngước mắt nhìn anh, ánh sáng từ ngọn đèn dầu phản chiếu trong đôi mắt trong veo của cô một sự ngạc nhiên thú vị. "Anh thực sự muốn giúp tôi sao? Đây là công việc tỉ mẩn và rất buồn chán đấy."

"Đối với tôi, việc giải mã bí ẩn của những mảnh vỡ này cũng kích thích không kém việc thiết kế một bộ máy hơi nước." Đình Châu cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi làm tan chảy vẻ nghiêm nghị thường ngày. "Và hơn nữa, tôi muốn tận mắt thấy em 'phù phép' như thế nào."

Đêm càng về khuya, sự tĩnh lặng của Phó phủ càng làm nổi bật âm thanh lạch cạch của những mảnh gốm chạm vào nhau và tiếng thì thầm bàn bạc của hai người. Họ làm việc bên nhau như hai người cộng sự ăn ý từ lâu. Đình Châu phụ trách việc đo lường, pha chế các loại dung dịch kết dính và dung môi, còn Nhược Hi đảm nhận phần kỹ thuật tinh vi nhất: ghép nối và phục hồi hoa văn.

Có một khoảnh khắc, khi Nhược Hi mải mê cố định một mảnh sứ khó nhằn, những ngón tay cô run lên vì mỏi. Đình Châu ngay lập tức đưa tay ra, bao bọc lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô để giữ cho mảnh sứ không rơi xuống. Một luồng điện từ sự tiếp xúc da thịt khiến cả hai cùng khựng lại.

Trong bóng tối nhập nhoạng của kho Tây, hơi thở của họ quyện vào nhau. Nhược Hi cảm nhận được sự ấm áp và sức mạnh từ bàn tay anh, còn Đình Châu thì sững sờ trước sự mỏng manh của người phụ nữ đang gánh vác cả danh dự của gia tộc mình trên đôi vai gầy.

"Nhược Hi..." Đình Châu khẽ gọi, giọng anh khàn đặc.

"Suỵt." Nhược Hi ra hiệu, đôi mắt vẫn không rời khỏi mảnh sứ. "Nó sắp 'tỉnh' lại rồi. Đừng làm nó giật mình."

Cô nhẹ nhàng bôi một lớp nhựa thông mỏng, và mảnh vỡ cuối cùng khớp vào vị trí một cách hoàn hảo. Nhược Hi thở phào, cô khẽ tựa đầu vào vai Đình Châu vì quá kiệt sức. Anh không đẩy cô ra, ngược lại, anh khẽ vòng tay qua vai cô, để cô dựa dẫm một chút vào sự vững chãi của mình.

Dưới ánh đèn leo lét, bộ sưu tập gốm thời Nguyên như đang tỏa ra một thứ hào quang huyền bí. Đó không chỉ là thành quả của nghề nghiệp, mà là chứng nhân cho sự khởi đầu của một thứ cảm xúc mà cả hai đều chưa dám đặt tên.