MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói Lửa Tương TưChương 11: GIÔNG TỐ SAU MÀN NHUNG

Khói Lửa Tương Tư

Chương 11: GIÔNG TỐ SAU MÀN NHUNG

1,104 từ

Sự xuất hiện của người nhà họ Thẩm khiến không khí tại gian hàng trở nên gượng gạo. Bà Thẩm không hề quan tâm đến những món cổ vật quý giá, bà ta chỉ nhìn chằm chằm vào bộ trang sức trên người Nhược Hi và cái danh hiệu "Thiếu phu nhân" đang được mọi người tung hô.

"Cha con đang bệnh nặng, hiệu buôn thì nợ nần chồng chất, vậy mà con lại ở đây vui vẻ làm phu nhân quyền quý?" Bà Thẩm giả vờ lau nước mắt, giọng nói cố tình oang oang để mọi người xung quanh nghe thấy. "Gả đi rồi là quên gốc gác sao? Nhà họ Phó giàu có thế này, chẳng lẽ không chia cho nhà mẹ đẻ một chút tiền thuốc thang?"

Nhược Hi nhìn bà ta, trong lòng không có sự sợ hãi, chỉ có một sự chán ghét tột cùng. Cô hiểu rõ nhà họ Thẩm: họ không hề quan tâm đến con gái, họ chỉ muốn hút nốt những giọt máu cuối cùng từ cái danh phận góa phụ của cô.

"Thẩm phu nhân, hôm nay là ngày hội chợ thương mại, không phải nơi để bàn chuyện nhà." Nhược Hi lạnh lùng đáp, cách xưng hô "Thẩm phu nhân" thay vì "Mẹ" đã nói lên tất cả sự đoạn tuyệt của cô.

"Con nói cái gì? Con dám gọi ta là phu nhân?" Thẩm thiếu gia bước tới, định giơ tay túm lấy vai Nhược Hi. "Đồ con gái bất hiếu, có tiền đồ rồi là muốn leo lên đầu cha mẹ ngồi sao?"

Bàn tay gã chưa kịp chạm vào Nhược Hi thì đã bị một bàn tay khác cứng như gọng kìm bóp chặt. Phó Đình Châu không biết đã bước tới từ lúc nào. Gương mặt anh lúc này lạnh băng, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra một luồng áp lực khiến gã họ Thẩm run bắn người.

"Ở Phó gia, không ai được phép chạm vào người của tôi." Đình Châu lên tiếng, giọng nói tuy thấp nhưng lại đầy uy lực, vang vọng khắp gian hàng.

"Cậu... cậu là Phó Đình Châu? Cậu chưa chết sao?" Bà Thẩm kinh ngạc lùi lại.

"Đúng, tôi chưa chết. Và tôi cũng chưa chết để thấy người nhà họ Thẩm đến đây sỉ nhục vợ mình." Đình Châu nhìn thẳng vào bà Thẩm. "Tiền xung hôn và tiền sính lễ, Phó gia đã thanh toán sòng phẳng để mua đứt sự tự do của Nhược Hi khỏi nhà họ Thẩm. Nếu các vị còn tiếp tục quấy rối, tôi không ngại dùng luật pháp hoặc thế lực của Phó gia để nói chuyện."

Đám đông bắt đầu xì xầm chỉ trích sự tham lam của nhà họ Thẩm. Nhục nhã và sợ hãi, hai mẹ con bà Thẩm vội vã lẩn vào đám đông rồi biến mất.

Nhược Hi đứng phía sau Đình Châu, nhìn bóng lưng rộng lớn của anh. Lần đầu tiên trong hai thế giới, cô cảm nhận được cảm giác được một người đứng ra che chở. Cô vốn dĩ có thể tự giải quyết bằng lý lẽ, nhưng sự bảo vệ trực diện này của anh lại khiến một góc nào đó trong lòng cô run rẩy.

Khi đám đông tản ra, Đình Châu quay lại nhìn cô. Sự lạnh lùng trên mặt anh biến mất, thay vào đó là một chút lo lắng: "Em không sao chứ?"

"Tôi không sao. Cảm ơn anh." Nhược Hi cúi đầu, tay vô thức mân mê chuỗi tràng hạt. "Anh không cần làm vậy, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của anh."

"Danh tiếng của tôi không quan trọng bằng sự bình yên của em." Đình Châu buột miệng nói, rồi chính anh cũng sững người trước lời nói của mình. Để chữa thẹn, anh hắng giọng: "Em là người của Phó gia, tôi có trách nhiệm bảo vệ em. Đó là quy luật."

Nhưng cả hai đều biết, đó không chỉ đơn thuần là quy luật.

Buổi tối hôm đó, sau khi hội chợ kết thúc, Đình Châu không đưa Nhược Hi về phủ ngay. Anh đưa cô ra bờ sông, nơi có những chiếc thuyền nan trôi lặng lẽ dưới ánh trăng.

"Nhược Hi, tôi đã nhận được kết quả điều tra từ Thượng Hải." Đình Châu bất chợt nói, mắt nhìn xa xăm vào dòng nước.

Nhược Hi nín thở. Cuối cùng ngày này cũng đến sao?

"Người ta nói, đại tiểu thư nhà họ Thẩm vốn dĩ là một cô gái yếu đuối, nhút nhát, thậm chí là hơi khờ khạo. Cô ấy chưa bao giờ chạm vào gốm sứ, cũng không biết một chữ bẻ đôi về ngoại văn." Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự hoài nghi sâu sắc nhưng không có ác ý. "Em rốt cuộc là ai? Và người con gái thực sự mang tên Thẩm Nhược Hi đang ở đâu?"

Nhược Hi nhìn anh, dưới ánh trăng dân quốc u sầu, cô biết mình không thể trốn tránh mãi được. Cô khẽ cười, một nụ cười chua chát: "Nếu tôi nói, Thẩm Nhược Hi đó đã chết vào cái ngày kiệu hoa bước vào Phó gia, và linh hồn tôi chỉ là một người bộ hành ghé qua thể xác này để hoàn thành những tâm nguyện dang dở với cổ vật... anh có tin không?"

Đình Châu im lặng thật lâu. Với một người học khoa học logic như anh, điều này thật hoang đường. Nhưng nhìn vào tài năng phục chế phi thường và cốt cách không thuộc về thời đại này của cô, anh lại không tìm được lý do để bác bỏ.

"Tôi không tin vào linh hồn." Đình Châu bước lại gần cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực anh. "Nhưng tôi tin vào những gì tôi thấy. Tôi thấy một người phụ nữ tài hoa, kiên cường và... khiến tôi không thể rời mắt. Cho dù em là ai, tôi cũng sẽ giữ bí mật này cho em. Nhưng với một điều kiện."

"Điều kiện gì?"

"Đừng rời đi mà không báo trước. Ít nhất, hãy để tôi được là người đồng hành cùng em trong công việc phục chế này."

Nhược Hi sững sờ. Cô vốn dĩ định tích đủ tiền rồi đi, nhưng lời đề nghị này của Đình Châu giống như một sợi dây thừng bằng lụa, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, bắt đầu siết chặt lấy kế hoạch tự do của cô. Anh không còn muốn "sắp xếp" tương lai cho cô đi nơi khác nữa, anh muốn sắp xếp tương lai của cô gắn liền với anh.