709 từ
Tháng sáu, tỉnh lỵ đón chào Hội chợ Giao thương lớn nhất trong năm. Đây không chỉ là nơi trao đổi hàng hóa mà còn là dịp để các danh gia vọng tộc phô trương thanh thế. Đối với Phó gia, sau sự kiện "người chết trở về" và cuộc khủng hoảng tơ lụa được cứu vãn, hội chợ lần này là cơ hội vàng để khẳng định lại vị thế độc tôn của mình.
Phó Đình Châu đã quyết định dành gian hàng trung tâm để trưng bày các cổ vật được phục chế. Anh muốn chứng minh rằng Phó gia không chỉ có tiền lực, mà còn có bề dày văn hóa không thể quật ngã.
Nhược Hi bận rộn suốt một tuần trước đó. Cô không chọn những món đồ quá phô trương, mà tập trung vào ba món chủ đạo: chiếc bình "Bách Điểu Triều Phụng" vừa hoàn thiện, một bộ ấm trà gốm Tử Sa đời Minh bị thất lạc nắp vừa được cô chế tác lại nắp mới, và bức bình phong bằng lụa thêu tay đã được xử lý sạch vết mốc.
Ngày khai mạc, tỉnh lỵ náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng xe kéo, tiếng ô tô đời mới huyên náo trên những con đường lát đá. Đình Châu mặc bộ vest ba mảnh cắt may tinh xảo theo phong cách Anh Quốc, đứng bên cạnh Nhược Hi – người đang diện bộ sườn xám màu hổ phách, trên tay vẫn đeo chuỗi tràng hạt gỗ đàn hương. Sự xuất hiện của hai người lập tức thu hút mọi ánh nhìn: một người mang hơi thở hiện đại của phương Tây, một người mang cốt cách thanh cao của phương Đông cổ kính.
"Em có vẻ không quen với những chỗ đông người này?" Đình Châu khẽ cúi đầu hỏi, nhận thấy Nhược Hi hơi nhíu mày khi nhìn đám đông.
"Chỉ là hơi ồn ào thôi." Nhược Hi bình thản đáp. "Đồ vật cần sự tĩnh lặng để kể chuyện, còn con người ở đây dường như chỉ muốn dùng tiếng ồn để át đi sự trống rỗng."
Đình Châu khẽ cười. Càng tiếp xúc, anh càng thấy những câu nói của cô luôn chứa đựng một sự thấu thị mà những cô gái cùng lứa không bao giờ có được.
Gian hàng của Phó gia nhanh chóng trở thành tâm điểm. Những nhà sưu tầm cổ vật, những học giả và cả những thương nhân giàu có đều sững sờ trước chiếc bình Bách Điểu Triều Phụng. Những đường chỉ vàng Kintsugi chạy dọc thân bình không làm món đồ trông như bị vá víu, mà ngược lại, nó tạo ra một vẻ đẹp bi tráng, như thể món đồ ấy đã chiến thắng thời gian.
"Kỹ thuật này... thực sự quá kinh ngạc!" Một vị giáo sư già chuyên về khảo cổ thốt lên. "Ai là người đã hồi sinh bảo vật này?"
Đình Châu tự hào giới thiệu: "Là Thiếu phu nhân nhà họ Phó."
Tiếng xì rầm vang lên. Người ta bắt đầu bàn tán về người dâu góa nhà họ Phó vốn dĩ chỉ được coi là vật xung hôn, nay lại là một nghệ nhân xuất chúng. Nhược Hi đứng đó, đối diện với những lời tán thưởng bằng một thái độ khiêm nhường nhưng đầy tự trọng. Cô giải thích về cấu trúc men rạn, về cách cô tìm kiếm nguyên liệu tự nhiên để pha màu... Mỗi lời cô nói đều đậm chất chuyên môn, khiến những kẻ định đến xem hoa cũng phải nể phục cái tâm của người làm nghề.
Tuy nhiên, giữa lúc sự chú ý đang lên cao nhất, một giọng nói chói tai vang lên từ phía lối vào:
"Nhược Hi? Đúng là con rồi sao? Sao con lại ở đây phô trương thanh thế như vậy mà không về thỉnh an cha mẹ?"
Nhược Hi cứng người. Cô quay lại và nhìn thấy bà Thẩm cùng với Thẩm thiếu gia – anh trai của nguyên chủ. Họ ăn mặc lòe loẹt, gương mặt đầy vẻ tham lam đang chen qua đám đông để đi về phía cô. Sự xuất hiện của họ giống như một vệt mực loang làm bẩn bức tranh thanh bình mà cô đang vẽ.