MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói Lửa Tương TưChương 9: VẾT THƯƠNG VÀ LÒNG TIN

Khói Lửa Tương Tư

Chương 9: VẾT THƯƠNG VÀ LÒNG TIN

874 từ

Cơn mưa rào ban chiều làm không khí ẩm ướt đến khó chịu. Trong thư phòng chính, Phó Đình Châu đang nhíu mày nhìn tập hồ sơ về các tuyến đường sắt, nhưng tâm trí anh không thể tập trung. Vết thương do đạn bắn ở bả vai—vốn dĩ chưa lành hẳn sau chuyến hành trình gian khổ trở về—nay lại bắt đầu đau nhức dữ dội do trái gió trở trời.

Anh không muốn gọi bác sĩ trong phủ vì không muốn Phó phu nhân lo lắng. Đang lúc anh cố gượng dậy để lấy lọ thuốc giảm đau trên kệ sách thì cửa phòng khẽ đẩy ra. Nhược Hi bưng một bát thuốc bốc khói nghi ngút bước vào.

"Vết thương lại phát tác rồi phải không?" Cô hỏi, giọng điệu điềm nhiên như thể đã biết trước tất cả.

Đình Châu hơi sững người, cố che giấu vẻ mệt mỏi: "Không có gì, chỉ là đau nhức chút thôi. Sao em biết mà đến?"

"Mùi máu khô và mùi thuốc sát trùng trên người anh từ chiều đã nồng hơn bình thường." Nhược Hi đặt bát thuốc xuống bàn. "Tôi có mang theo một loại cao dán thảo mộc tự chế và thuốc xông. Anh ngồi xuống đi, để tôi xem vết thương."

"Nhược Hi, việc này không tiện..." Đình Châu định từ chối. Dù trên danh nghĩa là vợ chồng, nhưng hai người vẫn giữ khoảng cách rất lớn.

"Anh Đình Châu, trong mắt một người làm nghề phục chế cổ vật như tôi, cơ thể con người cũng giống như một tác phẩm nghệ thuật bị hư hại. Nếu không được bảo trì kịp thời, vết nứt sẽ lan rộng. Anh coi tôi là em gái, vậy em gái chăm sóc anh trai thì có gì không tiện?"

Trước lý lẽ sắc bén của cô, Đình Châu đành thở dài và ngồi xuống, cởi bỏ lớp áo sơ mi. Nhược Hi khựng lại một chút khi nhìn thấy vết sẹo dài và đỏ ửng trên vai anh. Đó không chỉ là vết thương chiến tranh, mà là dấu ấn của sự sinh tồn.

Cô dùng miếng bông sạch, thấm dung dịch thuốc rồi nhẹ nhàng lau quanh miệng vết thương. Đôi bàn tay cô rất mát, những ngón tay thuôn dài di chuyển cực kỳ điêu luyện và nhẹ nhàng. Đình Châu cảm nhận được một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế nhịp tim đang đập nhanh.

"Anh là người có lý tưởng lớn, nhưng lại quá bạc đãi bản thân." Nhược Hi vừa bôi cao dược vừa nói nhỏ. "Nghề phục chế dạy tôi rằng, muốn cứu một món đồ, trước tiên phải có lòng kiên nhẫn với nó. Anh muốn cứu Phó gia, muốn thay đổi thời cuộc, nhưng anh lại không đủ kiên nhẫn với chính sức khỏe của mình."

Đình Châu mở mắt, nhìn vào gương mặt cô đang ở rất gần. Ở khoảng cách này, anh có thể thấy rõ những sợi tóc mai lòa xòa trên trán và hơi thở thanh sạch của cô. Sự hoài nghi bấy lâu nay trong lòng anh bỗng chốc lung lay. Anh không còn quan tâm cô là ai, đến từ đâu nữa. Anh chỉ biết rằng, sự hiện diện của cô lúc này khiến anh cảm thấy bình yên đến lạ kỳ.

"Nhược Hi, đôi khi tôi thấy em như một người đã sống qua mấy kiếp người vậy." Anh trầm ngâm nói. "Em không có sự phù phiếm của phụ nữ thời này, cũng không có sự gò bó của giáo điều cũ. Em là ai?"

Nhược Hi dừng tay, nhìn thẳng vào mắt anh. Cô thấy trong đó không còn là sự điều tra sắc lạnh, mà là một sự khao khát được thấu hiểu. "Tôi chỉ là một người yêu những gì thuộc về quá khứ, nhưng lại phải học cách sống cho tương lai. Anh cũng vậy mà, phải không?"

Cô băng bó lại vết thương cho anh bằng kỹ thuật băng bó nén ép mà anh chỉ từng thấy ở các y tá quân đội cao cấp bên Anh Quốc. Đình Châu định hỏi thêm, nhưng Nhược Hi đã nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

"Anh uống hết bát thuốc này rồi nghỉ ngơi đi. Ngày mai chúng ta còn phải đến kho hàng để chọn đồ cho hội chợ."

Khi cô bước ra khỏi phòng, Đình Châu cầm bát thuốc lên, hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay. Anh bắt đầu cảm thấy hoang đường vì chính bản thân mình. Anh vốn dĩ định "sắp xếp" cuộc đời cho cô, nhưng hình như, cô đang từng bước "phục chế" lại trái tim vốn đã chai sạn vì khói lửa của anh. Anh thấy mình bắt đầu đấu tranh tư tưởng mãnh liệt: Một bên là trách nhiệm của người anh trai hờ, một bên là sự rung động không tên đang nảy mầm giữa những mảnh gốm vỡ và mùi hương thảo mộc.

Đêm đó, lần đầu tiên kể từ khi trở về, Phó Đình Châu không mơ thấy chiến trường. Anh mơ thấy một vườn hải đường, nơi có một cô gái đang mỉm cười, tay cầm một mảnh gốm lấp lánh dưới nắng vàng.