MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói Lửa Tương TưChương 8: MẢNH VỠ VÀ HỒN CỔ

Khói Lửa Tương Tư

Chương 8: MẢNH VỠ VÀ HỒN CỔ

915 từ

Mùa hạ ở vùng Giang Nam thường đi kèm với những cơn mưa rào bất chợt, làm dịu đi cái nắng oi nồng nhưng lại khiến độ ẩm trong không khí tăng cao. Đối với một người làm nghề phục chế cổ vật như Nhược Hi, đây là thời điểm "nhạy cảm" nhất. Gỗ dễ mục, lụa dễ mốc, và những lớp men gốm cổ cũng trở nên dễ tổn thương hơn bao giờ hết.

Kể từ sau bữa sáng hôm ấy, Nhược Hi càng thu mình vào Thanh Lan Viện. Cô biết Phó Đình Châu đang quan sát mình, ánh mắt của anh giống như một chiếc kính hiển vi, soi xét từng hành động, từng lời nói của cô. Để tránh bị lộ tẩy những kiến thức quá vượt thời đại, cô quyết định tập trung hoàn toàn vào việc phục chế chiếc bình gốm "Bách Điểu Triều Phụng" – một bảo vật bị vỡ nát của gia tộc họ Phó vốn đã nằm bụi bặm trong kho hàng chục năm qua.

Sáng hôm nay, khi đang tỉ mỉ dùng một chiếc bút lông thỏ cực mảnh để làm sạch bụi trong kẽ nứt của mảnh gốm, Nhược Hi nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn phía sau. Không cần quay lại, cô cũng biết đó là ai. Mùi hương gỗ đàn hương trộn lẫn với chút mùi thuốc sát trùng đặc trưng của phương Tây trên người Phó Đình Châu rất dễ nhận biết.

"Kỹ thuật gắn gốm bằng nhựa cây và bột vàng này... tôi từng thấy ở Nhật Bản, họ gọi là Kintsugi. Nhưng cách em pha trộn màu men để lấp đầy vết nứt thì lại mang hơi hướng của các thợ thủ công cung đình đời Thanh." Đình Châu đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, giọng nói mang theo sự dò xét không giấu giếm.

Nhược Hi không dừng tay, cô nhẹ nhàng đáp: "Mọi kỹ thuật trên đời này suy cho cùng cũng chỉ là công cụ. Quan trọng là người làm có hiểu được 'nỗi đau' của mảnh gốm hay không. Khi nó vỡ, linh hồn của nó cũng vụn vỡ theo. Người phục chế không chỉ là người gắn kết vật chất, mà là người khâu lại những vết thương của thời gian."

Đình Châu bước lại gần hơn, nhìn vào đôi bàn tay mảnh khảnh nhưng cực kỳ vững chãi của cô. Anh thấy kinh ngạc trước sự kiên nhẫn của Nhược Hi. Ở tuổi của cô, những tiểu thư khác thường mải mê với những buổi tiệc trà, những xấp vải nhung hay những bản nhạc lãng mạn. Còn cô, cô lại chọn ngồi đây, giữa bụi bặm và những mảnh vụn, tìm kiếm vẻ đẹp trong sự đổ nát.

"Em nói chuyện về nghề nghiệp rất giống một giáo sư mà tôi từng gặp ở London." Đình Châu bất chợt nói, ánh mắt anh hơi nheo lại. "Nhưng em chưa bao giờ ra khỏi tỉnh này, thậm chí chưa bao giờ được đi học trường Tây. Nhược Hi, em học những tri thức này từ đâu?"

Nhược Hi đặt mảnh gốm xuống, xoay người lại đối diện với anh. Nắng xuyên qua kẽ lá rơi trên gương mặt cô, tạo nên một vùng sáng tối hư ảo. "Anh Đình Châu, thế giới này rộng lớn hơn những gì chúng ta thấy trong sách vở. Có những người học bằng tai, có người học bằng mắt, còn tôi học bằng trái tim và những gì tổ tiên để lại trong những cuốn sách cũ rách nát mà người ta đã vứt đi. Chẳng lẽ anh đi Tây về, lại không tin rằng con người ta có thể thiên phú sao?"

Câu hỏi ngược lại của cô khiến Đình Châu sững người. Anh thấy mình bị dồn vào thế bí. Sự "hoang đường" mà anh cảm nhận bấy lâu nay bỗng chốc gặp phải một bức tường lý lẽ vô hình. Anh không thể chứng minh cô nói dối, vì mọi món đồ cô phục chế đều là thật, tài năng của cô là thật.

"Được rồi, tạm gác chuyện đó lại." Đình Châu hắng giọng, cố xua đi sự bối rối. "Hôm nay tôi đến để nói với em một việc. Phó gia đang có ý định mở một gian hàng trưng bày cổ vật tại hội chợ thương mại ở tỉnh lỵ vào tháng sau. Tôi muốn em là người trực tiếp tuyển chọn và chỉnh lý các món đồ. Đây là cơ hội để em khẳng định vị thế của mình, cũng là bước đệm nếu sau này em muốn ra ngoài lập nghiệp riêng."

Nhược Hi nhìn sâu vào mắt anh. Cô nhận ra trong lời đề nghị này không chỉ có sự chuyên nghiệp, mà còn ẩn chứa một sự thử thách – và có lẽ là một chút quan tâm chân thành. Anh thực sự muốn thực hiện lời hứa "sắp xếp cuộc đời mới" cho cô.

"Nếu anh đã tin tưởng, tôi sẽ không từ chối." Cô khẽ mỉm cười.

Đình Châu nhìn nụ cười ấy, bỗng thấy lòng mình xao động một chút. Anh vội vã quay đi, viện cớ vết thương ở vai đang đau để rời khỏi Thanh Lan Viện. Nhưng khi bước đi, hình ảnh cô gái ngồi tỉ mẩn bên mảnh gốm vỡ cứ ám ảnh mãi trong tâm trí anh. Một người phụ nữ vừa thực tế vừa thoát tục, vừa thuộc về Phó gia lại vừa như sắp bay đi mất.