Thượng Hải, một buổi chiều cuối xuân, trời đổ cơn mưa phùn dai dẳng, làm ướt đẫm những con phố cổ kính và những tòa nhà chọc trời uy nghiêm. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo thấm vào từng thớ da, phản chiếu sự trống rỗng trong lòng người.
Tại Bệnh viện Phổ Châu danh tiếng, nơi vốn luôn nghiêm trang và im ắng, lại diễn ra một cuộc gặp gỡ định mệnh đầy mơ hồ và căng thẳng.
Trong căn phòng trắng toát của khoa Thần kinh, Lâm Hạ đang ngồi bên cửa sổ, ánh mắt trống rỗng nhìn ra màn mưa ngoài kia. Mái tóc dài đen mượt của cô buông lơi trên bờ vai gầy, vẻ đẹp thanh tú nhưng yếu ớt của cô bị che phủ bởi một vầng mây u ám của quên lãng. Cô đã mất hết ký ức về quá khứ của mình sau một tai nạn bí ẩn cách đây hai tháng. Cô không nhớ tên, không nhớ gia đình, không nhớ cuộc đời cô là gì trước khi tỉnh dậy trong bệnh viện.
Cô được gọi là Lâm Hạ, cái tên do cảnh sát tạm đặt dựa trên vài mảnh giấy và chứng minh thư tìm thấy trong túi xách. Đó là danh tính duy nhất mà cô có thể bám víu.
Cánh cửa phòng bệnh nhẹ nhàng mở ra, và một người đàn ông bước vào. Anh ta mặc một bộ vest đen cắt may tinh xảo, dáng người cao lớn, vai rộng và thanh lịch. Gương mặt anh ta điển trai đến lạnh lùng, với đôi mắt phượng sâu thẳm, ánh nhìn sắc như dao, và môi mỏng kiên định. Anh ta là Lăng Triệt, một doanh nhân thành đạt và quyền lực, nổi tiếng với sự quyết đoán tuyệt đối trong giới tài chính Thượng Hải.
Lâm Hạ ngước nhìn anh ta. Cô không có bất kỳ phản ứng nào, không có tia ký ức nào lóe lên, chỉ có một sự bình thản đến lạnh lẽo, nhưng trong sâu thẳm lại là sự đề phòng bản năng.
Lăng Triệt tiến đến bên giường, ánh mắt anh ta chứa đựng một nỗi đau khó diễn tả và sự giằng xé khủng khiếp. Anh ta cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười đó gượng gạo, chỉ chạm đến khóe môi chứ không đến được đáy mắt.
"Em tỉnh rồi, Hạ," giọng anh ta trầm ấm, nhưng lại có một chút run rẩy vô hình mà chỉ người quan sát tinh tế mới nhận ra. "Anh... Anh là chồng em, Lăng Triệt."
Khoảnh khắc câu nói này vang lên, không gian như đông cứng lại. Lâm Hạ không biểu lộ sự ngạc nhiên hay hạnh phúc vì có người thân, chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt nghi ngờ và cảnh giác.
"Chồng...?" cô nhẹ nhàng lặp lại, giọng nói trong trẻo nhưng xa lạ với chính cô.
Lăng Triệt gật đầu, tận lực giữ vững vẻ điềm tĩnh. Anh ta đưa tay ra, vuốt nhẹ mái tóc cô, cử chỉ vô cùng quen thuộc và dịu dàng, nhưng người nhận lại cảm thấy lạ lẫm hoàn toàn.
"Phải. Chúng ta đã kết hôn được ba năm. Sau tai nạn, em mất ký ức tạm thời. Anh đã tìm kiếm em suốt hai tháng... Anh sẽ ở bên em, Hạ. Anh sẽ giúp em nhớ lại tất cả."
Lâm Hạ nhìn vào bàn tay đang chạm vào mình, rồi nhìn vào ánh mắt chứa đầy sự kiên quyết giả tạo của anh. Trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng, nhưng trực giác lại mách bảo cô về một điều gì đó sai lệch khó hiểu trong câu chuyện hoàn hảo này.
Lăng Triệt đang nói dối. Cô cảm nhận được sự lừa dối đó rõ ràng như mùi thuốc sát trùng trong không khí. Nhưng vì sao, một người đàn ông quyền lực và giàu có như anh ta lại muốn trở thành chồng của một người phụ nữ không có quá khứ này?
Cô biết, mất trí nhớ chỉ là mở đầu cho một màn kịch sâu sắc và nguy hiểm hơn.