Việc đón Lâm Hạ từ bệnh viện về nhà là khởi đầu của một màn kịch tinh vi và đầy giằng xé của Lăng Triệt. Anh ta đã chuẩn bị mọi thứ để ngụy tạo cuộc sống hôn nhân của họ.
Căn biệt thự của anh ta nằm ở khu Thượng Giang yên tĩnh và sang trọng bậc nhất Thượng Hải. Mọi thứ trong căn nhà đều được sắp xếp chu đáo và hoàn hảo đến lạnh lùng.
Lăng Triệt đưa cho cô một chiếc nhẫn cưới kim cương lấp lánh, một vài bức ảnh được chọn lọc kỹ lưỡng về những kỳ nghỉ và những khoảnh khắc hạnh phúc giả tạo của hai người.
"Đây là những kỷ niệm của chúng ta, Hạ," anh ta nói, dịu dàng chỉ vào một bức ảnh chụp cả hai đang cười tươi bên bãi biển.
Lâm Hạ nhận lấy bức ảnh, ánh mắt cô vẫn hoài nghi. Cô cố gắng tìm kiếm bất kỳ sự quen thuộc nào, nhưng nụ cười của cô gái trong ảnh quá rạng rỡ, quá vô tư, quá khác biệt với cảm giác cô đơn đang bao trùm lấy cô hiện tại.
"Cuộc sống của em... trước đây là như thế nào, Lăng Triệt?" cô hỏi, chú tâm quan sát phản ứng của anh ta.
Lăng Triệt lấy ra một tấm danh thiếp mới tinh, viền vàng sang trọng, và đưa cho cô.
"Em là Lâm Hạ. Em là một thiết kế gia độc lập lãng mạn và tài hoa. Em thích màu đỏ tía, thích hoa ly trắng và thích sự yên tĩnh tuyệt đối," anh ta lần lượt mô tả từng chi tiết về một người phụ nữ mà cô không hề nhận ra. "Chúng ta gặp nhau trong một buổi triển lãm nghệ thuật. Tình yêu của chúng ta nhẹ nhàng và lãng mạn."
Lâm Hạ cầm danh thiếp trên tay. Cảm giác xa lạ tột độ này chắc chắn không phải là tác dụng phụ của việc mất trí nhớ, mà là sự không khớp hoàn toàn với bản chất của cô.
Cô nhanh chóng đảo mắt quanh căn phòng trống trải và sạch sẽ một cách bất thường của họ.
"Tại sao... trong nhà chúng ta lại không có dấu vết nào của một thiết kế gia thực sự? Không có phòng vẽ, không có bảng phác thảo, không có màu vẽ dính trên sàn nhà?" Lâm Hạ hỏi, quay lại nhìn anh táo bạo.
Câu hỏi chính xác và đầy logic này đánh trúng vào sự thật đau đớn mà Lăng Triệt đang cố che giấu. Anh ta giữ vững vẻ mặt bình tĩnh, nhưng đôi mắt phản chiếu một sự giằng xé ngầm.
"Đó là do... em bị ám ảnh sạch sẽ sau một cú sốc trước đây, Hạ. Em đã yêu cầu bỏ đi gần hết đồ đạc liên quan đến công việc, chỉ giữ lại những vật dụng tối thiểu," Lăng Triệt lý giải, giọng điệu chính xác như một lời thề.
Lâm Hạ gật đầu. Cô biết, Lăng Triệt đang tạo ra một Lâm Hạ hoàn toàn mới – một người vợ yếu đuối, lãng mạn, không có liên quan đến thế giới kinh doanh quyền lực của anh ta.
Nếu anh là chồng em, thực sự, tại sao anh phải ngụy tạo tính cách và sở thích của em, Lăng Triệt? Cô khóa cửa phòng ngủ riêng biệt đêm đó, bắt đầu màn nhập vai nguy hiểm nhất đời cô.