Mỗi ngày trôi qua là một màn kịch tinh vi. Lăng Triệt đóng vai một người chồng chu đáo, kiên nhẫn kể chuyện và quan tâm từng ly từng tí. Lâm Hạ đóng vai một người vợ ngoan ngoãn cố gắng nhớ lại.
Nhưng sự quan tâm của Lăng Triệt lại thái quá đến nghi ngờ. Nó không phải là tình yêu mà là sự bảo vệ tuyệt đối – như thể anh ta đang cố giữ cô không rời khỏi tầm mắt, sợ rằng một khoảnh khắc sơ sẩy sẽ khiến cô nhớ lại điều gì đó kinh khủng.
Một buổi tối, trong lúc đang xếp lại sách trên kệ, Lâm Hạ cố tình làm rơi chiếc cốc thủy tinh xuống sàn, tạo ra một âm thanh chói tai như tiếng va chạm.
Phản ứng của Lăng Triệt vượt quá mức bình thường. Anh ta quay lại tức khắc, sắc mặt tái mét vì sợ hãi. Anh ta nhanh chóng chạy đến, quỳ xuống bên cạnh cô, không phải để kiểm tra vết thương của cô, mà để ôm lấy cô siết chặt một cách bản năng, cơ thể anh ta căng cứng vì căng thẳng và ám ảnh.
"Em có sao không, Hạ? Có bị thương không? Anh xin lỗi... Anh xin lỗi..." anh ta lẩm bẩm, giọng nói lạc đi vì sự hoảng loạn thực sự.
Sự hoảng loạn này quá sâu sắc để là diễn xuất. Nó giống như sự tái hiện của một nỗi đau quá khứ không thể nguôi ngoai.
Lâm Hạ nhẹ nhàng đẩy anh ra, giả vờ xoa dịu. Cô chớp lấy khoảnh khắc bất cẩn của anh ta để vạch trần một vết sẹo mờ nhạt ẩn sau vành tai trái của anh ta. Vết sẹo đó không hề nhỏ nhưng được che giấu kỹ lưỡng bằng mái tóc cắt tỉa chuẩn mực.
"Anh... Anh bị gì ở đây vậy?" cô hỏi, ánh mắt không rời vết sẹo đó, giả vờ tò mò ngây thơ.
Lăng Triệt giật mình mạnh, nhanh chóng che vết sẹo lại. Nét mặt anh ta biến đổi chớp nhoáng, từ hoảng loạn sang giả tạo điềm tĩnh.
"À, đây chỉ là một vết thương cũ, do tai nạn nhỏ khi trượt tuyết hồi đại học," anh ta bịa chuyện vụng về, giọng nói không còn sự tự tin thường thấy của một ông chủ tập đoàn.
Lâm Hạ biết chắc anh ta đang nói dối lần nữa. Vết sẹo đó không phải do trượt tuyết. Nó mang hình dạng của một vết cứa sắc lẹm, và sự hoảng loạn thực sự của anh ta đã tố cáo bí mật đằng sau nó.
Vết sẹo này có cùng nguồn gốc với tai nạn khiến em mất ký ức không, Lăng Triệt? Lâm Hạ thầm nghĩ, quyết tâm sẽ dùng sự lãng quên của mình để bóc trần sự thật.