Lâm Hạ bắt đầu chủ động tìm kiếm chìa khóa quá khứ của mình. Cô biết, sự thật chắc chắn bị phong tỏa ở đâu đó trong căn biệt thự kiểm soát này.
Cô để ý thấy, Lăng Triệt luôn giữ một chiếc hộp gỗ cổ kính và khóa cẩn thận trong ngăn kéo bàn làm việc riêng của anh ta. Mặc dù anh ta không bao giờ chạm vào nó trước mặt cô, nhưng sự cảnh giác thừa thãi của anh ta mỗi khi cô tiến lại gần khu vực đó đã tố cáo tầm quan trọng của chiếc hộp.
Lâm Hạ dùng tài năng quan sát tinh tế của mình – một kỹ năng cô không nhớ từ đâu mà có – để tìm ra chìa khóa dự phòng. Cô dò xét tất cả những nơi dễ thấy và khó thấy trong căn phòng cá nhân của anh ta, phân tích thói quen và tâm lý giấu đồ của một người đàn ông thận trọng.
Vào một buổi chiều, khi Lăng Triệt vắng mặt vì công việc, Lâm Hạ lén lút đột nhập vào phòng làm việc. Cô kiên nhẫn lục soát và cuối cùng, cô tìm thấy chìa khóa – nó được giấu bên trong một cuốn sách triết học mà anh ta thường xuyên đọc, nhét sâu vào giữa trang 135 và 136.
Bàn tay Lâm Hạ hơi run khi cô mở khóa chiếc hộp. Cảm giác tội lỗi mờ nhạt vì xâm phạm sự riêng tư của "chồng" cô nhanh chóng bị lu mờ bởi khát khao tìm lại bản thân mình.
Bên trong chiếc hộp không có tiền bạc hay tài liệu mật nào, mà chỉ chứa những vật dụng đơn giản nhưng đầy ám ảnh:
1. Một chiếc khăn lụa nhỏ nhắn, màu xanh nhạt, có thêu hoa bách hợp tinh xảo.
2. Một bức ảnh đã bị cháy xém một góc và rách nát cẩn thận ở phần mặt của một người phụ nữ.
3. Một chiếc USB màu đen, cũ kỹ và trầy xước.
Lâm Hạ nhận ra chiếc khăn lụa – nó giống hệt chiếc khăn cô đang đeo trên cổ khi được tìm thấy sau tai nạn. Chất liệu và hoa văn khớp hoàn toàn.
Và bức ảnh... Mặc dù khuôn mặt đã bị hủy hoại và phần lớn bị xé rách, nhưng vóc dáng và mái tóc dài đen của người phụ nữ trong ảnh giống cô đến ngạc nhiên.
Lâm Hạ cố gắng cắm chiếc USB vào máy tính. Cô cảm thấy lạnh buốt trong lòng khi màn hình hiện lên một tập tin video duy nhất có tên: 'Sự Thật Mùa Hạ'.
Cô nhấn nút Play.