MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói Sương Mùa HạChương 11: Chân Tướng Về Tống Vãn

Khói Sương Mùa Hạ

Chương 11: Chân Tướng Về Tống Vãn

863 từ · ~5 phút đọc

Ngay sáng hôm sau, Lăng Triệt đã thực hiện cam kết của mình. Anh ta dẫn Hạ vào căn phòng bí mật nằm sâu dưới tầng hầm biệt thự – một kho lưu trữ thông tin tuyệt mật mà ngay cả người thân và cận vệ cũng không biết.

Trong căn phòng kiểm soát nhiệt độ nghiêm ngặt, Lăng Triệt bật đèn lên. Ánh sáng vàng nhạt chiếu lên những tập tài liệu được sắp xếp ngăn nắp trong tủ kính chống cháy.

"Đây là mọi thứ liên quan đến Tống Vãn," Lăng Triệt nói, cảm giác vừa đau đớn vừa nhẹ nhõm.

Anh ta chỉ vào một hồ sơ đầy đủ thông tin cá nhân. "Cô ấy là Tống Vãn. Là người phụ nữ mà anh đã yêu và kết hôn ba năm trước. Cô ấy không phải là thiết kế gia lãng mạn... Cô ấy là một thiên tài tài chính, là người đồng sáng lập Tân Triệt cùng anh. Cô ấy sắc sảo, quyết liệt, và cứng rắn – giống hệt những gì em thể hiện trong phòng họp hôm qua."

Hạ tiến lại gần bức ảnh chụp Tống Vãn. Khuôn mặt thực sự giống cô đến 99%, nhưng ánh mắt Tống Vãn rực lửa kiêu hãnh, khác hẳn ánh mắt mất mát của Hạ.

"Còn tôi?" Hạ hỏi, giọng cô trầm xuống.

Lăng Triệt hít một hơi sâu. "Em là Lâm Hạ. Em là một cô nhi được lớn lên tại một trại trẻ ở nước ngoài, sau đó du học và trở thành một chuyên gia phân tích dữ liệu cấp cao tại một tổ chức nghiên cứu dữ liệu lớn. Em không hề quen biết Tống Vãn hay anh."

"Chúng tôi có mối quan hệ gì?"

"Không có mối quan hệ thân thích nào cả. Mối quan hệ duy nhất là... khuôn mặt quá giống nhau một cách trùng hợp kinh khủng," Lăng Triệt thú nhận. "Anh tìm thấy em sáu tháng trước ở nước ngoài, khi em đang gặp rắc rối liên quan đến thông tin của tổ chức. Anh đã giúp đỡ em một lần."

"Vậy, tại sao anh lại ngụy tạo?"

Lăng Triệt tránh ánh mắt cô. "Hai tháng trước, Tống Vãn và anh cãi nhau dữ dội vì công việc. Cô ấy đang cố gắng rời khỏi Tân Triệt để đối đầu với một tổ chức ngầm rất nguy hiểm. Trong lúc cãi vã, tai nạn đã xảy ra. Anh là người cầm lái... và anh là người chịu trách nhiệm cho cái chết của cô ấy."

Hạ lùi lại một bước, cảm giác choáng váng ập đến. Tống Vãn đã chết. Và Lăng Triệt là người gây ra cái chết đó. Sự thật tàn nhẫn và bi thương hơn mọi suy đoán của cô.

"Vậy... anh tạo ra một Lâm Hạ mất trí nhớ để thay thế Tống Vãn đã chết?" Hạ hỏi, giọng cô run rẩy vì sự phẫn nộ và sự kinh hoàng.

Lăng Triệt lắc đầu quyết liệt. "Không! Không phải thay thế! Sau tai nạn, anh tuyệt vọng. Nhưng sau đó, thông tin từ tổ chức ngầm kia bắt đầu rò rỉ. Chúng tin rằng Tống Vãn vẫn còn sống, và cô ấy đang giữ một tài liệu mật có thể hủy hoại chúng. Anh đã sử dụng cái chết của Tống Vãn để cắt đứt dấu vết, và chỉ vài ngày sau, anh tình cờ tìm lại được em – Lâm Hạ, người đã mất trí nhớ sau một tai nạn khác gần đó."

"Anh đã đưa em về đây, tạo ra vai trò người vợ mất trí nhớ yếu đuối... để tạo lá chắn," Lăng Triệt thú nhận, ánh mắt đầy hối hận. "Anh muốn tất cả kẻ thù của Tống Vãn tin rằng cô ấy vẫn còn sống, nhưng đã trở nên vô hại và mất trí nhớ. Điều này sẽ mua thời gian cho anh tìm ra kẻ đứng sau và tài liệu mật đó. Em đang là mồi nhử cao cấp nhất, Hạ. Nếu em thoát khỏi sự bảo vệ này, chúng sẽ nhận ra em không phải là Tống Vãn yếu đuối và sẽ giết em ngay lập tức. Anh thề, anh chỉ muốn bảo vệ em."

Hạ đóng hồ sơ lại, lòng cô đau đớn và phức tạp. Cô không chỉ là nạn nhân của sự lừa dối, mà còn là vật thế thân của người chết trong một cuộc chiến tài chính nguy hiểm.

"Vậy, Tống Vãn đã giấu tài liệu ở đâu?" Hạ hỏi, giọng cô bình tĩnh một cách đáng sợ. Cô đã hoàn toàn chuyển sang chế độ phân tích, gạt bỏ cảm xúc cá nhân.

"Anh chưa tìm ra. Nhưng anh nghi ngờ nó nằm ở nơi duy nhất mà cô ấy tin tưởng... căn nhà hạnh phúc trước đây của chúng tôi," Lăng Triệt đáp, ánh mắt ánh lên tia hy vọng. "Nơi đó không an toàn nữa. Nhưng có lẽ, chỉ có em – với khuôn mặt giống hệt Tống Vãn – mới có thể tìm ra."

Hạ bước ra khỏi phòng bí mật. Khói sương mùa hạ đã tan, để lộ ra chân tướng khốc liệt: Cô phải nhập vai Tống Vãn đã chết để cứu lấy Lâm Hạ còn sống.