Lâm Hạ và Lăng Triệt giờ đây đã chuyển từ trò chơi bí mật sang mối quan hệ đồng minh bất đắc dĩ, nhưng sự tin tưởng giữa họ vẫn mong manh như pha lê. Hạ chấp nhận vai trò mồi nhử và vật thế thân của Tống Vãn vì cô biết, sự an toàn của cô phụ thuộc vào quyền lực và sự bảo vệ của Lăng Triệt. Hơn nữa, khát khao tìm lại thân phận và sự thật đã trở thành động lực mãnh liệt nhất của cô.
Hạ bắt đầu nghiên cứu sâu hơn về Tống Vãn. Cô đọc hồ sơ, xem lại những bức ảnh và video về cuộc đời rực rỡ của người phụ nữ giống cô đến kinh ngạc đó. Tống Vãn là một phụ nữ đầy tham vọng, sắc sảo và tài giỏi đến mức đáng sợ, một kiến trúc sư tài chính thực thụ. Việc đóng vai Tống Vãn yếu đuối vì mất trí nhớ là một chiến thuật tinh vi, nhưng Hạ biết, cô cần phải thể hiện nét tinh anh cố hữu của Tống Vãn để giữ chân những kẻ thù khôn ngoan.
Đúng như dự đoán của Lăng Triệt, kẻ thù của Tống Vãn đã bắt đầu hành động.
Một buổi sáng, Lăng Triệt rời nhà đến công ty, để lại ba cận vệ tinh nhuệ ngầm bảo vệ biệt thự. Hạ đang ngồi trong phòng đọc, giả vờ đọc một cuốn tiểu thuyết lãng mạn (theo bộ hồ sơ giả mạo của cô), nhưng thực chất cô đang phân tích biểu đồ phức tạp về các mối quan hệ thù địch của Tống Vãn do Lăng Triệt cung cấp.
Bất ngờ, chuông báo động an ninh im lặng khẽ reo trong phòng Lăng Triệt – một tín hiệu Hạ đã được hướng dẫn cách theo dõi. Cô nhanh chóng nhận ra rằng hệ thống camera ngoại vi đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn một cách chuyên nghiệp.
Hạ giữ bình tĩnh, bước ra khỏi phòng đọc, giả vờ tìm kiếm Lăng Triệt. Cô lặng lẽ tiến đến phòng khách, nơi có bức tường kính lớn nhìn ra khu vườn sau.
Đúng lúc đó, một âm thanh như tiếng gió xé qua không khí vang lên, và kính cường lực dày của căn phòng rạn nứt một cách đáng sợ.
Một viên đạn tầm xa đã bắn trượt, găm sâu vào tường đá cách đầu cô chỉ vài centimet.
Hạ hoàn toàn bị sốc, nhưng phản xạ tức thì của cô vượt qua sự sợ hãi. Cô không hề la hét hay hoảng loạn, mà lập tức quỳ xuống ẩn nấp sau ghế sofa dày.
"Bảo vệ! Có tay súng!" Hạ hét lên bằng giọng dứt khoát và kiên định, không hề giống với giọng nói yếu ớt của người mất trí nhớ mà Lăng Triệt đã tạo ra.
Các cận vệ ngay lập tức phản ứng, xông ra vườn để truy tìm tay bắn tỉa chuyên nghiệp kia.
Hạ nhanh chóng kiểm tra điện thoại liên lạc khẩn cấp của Lăng Triệt. Cô gọi điện cho anh ta.
"Anh ta đến rồi! Anh ta muốn giết Tống Vãn!" Hạ thông báo, giọng cô căng thẳng nhưng không hề run rẩy. "Tay súng rất chuyên nghiệp, đã vô hiệu hóa camera. Anh ta bắn vào bức tường kính lớn ở phòng khách."
Ở đầu dây bên kia, Lăng Triệt gầm lên một tiếng. "Em có bị thương không, Hạ?! Đừng rời khỏi chỗ ẩn nấp! Anh sẽ về ngay!"
"Tôi ổn," Hạ đáp, lạnh lùng. "Nhưng bây giờ, chúng ta đã biết chúng là ai. Không phải là tay mơ. Đây là một đòn phủ đầu cảnh cáo. Lăng Triệt, hãy nói cho tôi biết chính xác Tống Vãn đang đối đầu với ai!"
"Đó là Lục Thiên, kẻ đồng sáng lập trước đây của Tân Triệt, và là bạn thân cũ của anh. Hắn ta muốn tài liệu có bằng chứng tham nhũng và rửa tiền của hắn!" Lăng Triệt thú nhận, giọng anh ta căm phẫn tột độ. "Anh cần em ở yên đó!"
Hạ cúp máy, ánh mắt cô sắc lạnh và đầy lửa giận. Cô không còn là người phụ nữ mất trí nhớ nữa, cô đã hoàn toàn nhập vai vào trận chiến của Tống Vãn. Lục Thiên. Kẻ thù thực sự đã lộ diện.
Hạ bước đến gần bức tường rạn nứt đó. Cô đưa tay lên chạm vào vết nứt hình sao trên kính. Cơn giận tức thì và lòng căm thù bản năng trỗi dậy mạnh mẽ – một cảm giác không thuộc về Lâm Hạ trước đây, mà là sự truyền lại cảm xúc còn sót lại của Tống Vãn.
"Lục Thiên. Tôi sẽ tìm ra tài liệu đó trước khi anh tìm ra tôi," Hạ thề thốt trong im lặng.