Lăng Triệt trở về ngay lập tức, khuôn mặt anh ta tái mét vì sự sợ hãi thực sự. Anh ta ôm lấy Hạ một cách tuyệt vọng, không phải vì nghĩa vụ mà vì sự mất mát suýt xảy ra. Anh ta nhận ra rằng cá cược của mình quá nguy hiểm.
"Anh sẽ tăng cường an ninh! Anh không thể để mất em lần nữa!" Lăng Triệt gầm lên, sự dằn vặt hiện rõ trong mắt anh ta.
"Anh sẽ mất tôi, Lăng Triệt, nếu anh chỉ giữ tôi trong lồng," Hạ đáp lại kiên quyết. "Chúng ta không còn thời gian để trốn tránh nữa. Anh ta đã tấn công. Chúng ta phải điều tra trước khi hắn ta ra tay lần nữa."
Hạ đưa ra yêu cầu táo bạo và cần thiết: "Chúng ta phải đến căn nhà trước đây của anh và Tống Vãn. Đó là nơi duy nhất anh nghi ngờ cô ấy giấu tài liệu. Anh phải dẫn tôi đến đó, ngay bây giờ."
Lăng Triệt do dự. Căn nhà bên hồ là nơi chứa đựng quá nhiều ký ức và quá nhiều nguy hiểm. Đó là khu vực thiêng liêng duy nhất anh ta chưa từng dám chạm tới sau tai nạn.
"Nơi đó không an toàn," Lăng Triệt khẳng định. "Đó là căn nhà hạnh phúc của chúng tôi... nó cũng là mục tiêu rõ ràng nhất."
"Nhưng cũng là nơi duy nhất Tống Vãn tin tưởng đủ để giấu tài liệu," Hạ lập luận sắc bén. "Cô ấy biết anh sẽ tránh xa vì đau đớn, và kẻ thù sẽ nghĩ rằng đó quá dễ đoán. Hãy tin tôi, Trực giác của người sống còn tốt hơn phân tích của anh. Hơn nữa, chỉ tôi – với khuôn mặt của Tống Vãn – mới có thể kích hoạt bất kỳ mật mã hoặc bẫy nào mà cô ấy đã cài đặt."
Lăng Triệt nhìn chằm chằm vào ánh mắt đầy lửa của Hạ. Anh ta nhận ra rằng Lâm Hạ đã biến thành một phiên bản mạnh mẽ hơn của Tống Vãn. Sự dũng cảm và sự liều lĩnh của cô đã thuyết phục được anh ta.
"Được. Chúng ta đi. Nhưng anh sẽ đi trước," Lăng Triệt quyết định. "Anh sẽ dẫn đội đi trước một ngày để quét sạch bất kỳ cạm bẫy nào còn sót lại."
Họ lên kế hoạch rời đi bí mật vào sáng sớm hôm sau.
Căn nhà bên hồ nằm ở ngoại ô Thượng Hải, cách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thành phố. Đó là một kiến trúc tối giản, hiện đại, được bao quanh bởi rừng cây và mặt hồ tĩnh lặng.
Khi Hạ đặt chân đến nơi, cô cảm thấy một sự rung động kỳ lạ. Không phải ký ức cá nhân của cô, mà là dư âm cảm xúc mạnh mẽ của Tống Vãn còn sót lại.
Lăng Triệt dẫn cô vào nhà. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như ngày Tống Vãn rời đi – một không gian ấm áp, đầy ắp nét cá tính nghệ thuật và sự lãng mạn rực rỡ. Không có màu đỏ tía và hoa ly trắng giả tạo như trong biệt thự, mà là gam màu xanh đậm và nâu đất tinh tế, cùng với những tác phẩm điêu khắc hiện đại đầy góc cạnh.
"Đây mới là Tống Vãn," Hạ thì thầm, cảm thấy kết nối sâu sắc với người phụ nữ đã chết này.
Lăng Triệt chỉ vào một bức tranh trừu tượng khổ lớn trên tường. "Tống Vãn đã từng nói rằng nếu có một ngày cô ấy biến mất, bí mật của cô ấy sẽ nằm trong thứ mà anh không thể hiểu."
Bức tranh đó tối tăm, hỗn loạn với những vệt màu đỏ và đen đan xen, nhưng có một điểm lấp lánh bất thường ở góc dưới bên phải. Hạ tiến lại gần, chạm tay vào điểm lấp lánh đó.
Đó là một chiếc khóa mật mã tinh xảo được khéo léo ngụy trang bằng sơn dầu. Nó đòi hỏi một chuỗi chữ số dài và phức tạp.
"Anh đã thử mọi mật mã tuyệt mật của cô ấy, ngày sinh, ngày kỷ niệm... tất cả đều sai," Lăng Triệt thú nhận sự bất lực. "Cô ấy muốn một thứ chỉ mình cô ấy có thể giải mã."
Hạ nhắm mắt lại, cố gắng tái tạo tư duy của người phụ nữ đã chết đó. Tống Vãn là một chuyên gia tài chính và mật mã. Cô ấy sẽ không dùng thứ cảm tính nào. Cô ấy sẽ dùng logic và một thứ rất cá nhân, nhưng lại là số liệu.
"Nó không phải là mật mã tình cảm," Hạ lên tiếng, mở mắt ra. "Nó là thứ lỗi thời và vô dụng với người khác, nhưng quan trọng với cô ấy. Anh có một bức ảnh về Tống Vãn và cô ấy đang làm việc ở đây trước khi tai nạn xảy ra không? Một thứ không liên quan đến kỷ niệm."
Lăng Triệt gật đầu, ngạc nhiên trước tư duy sắc sảo của cô. Anh ta chỉ vào một chiếc khung ảnh bạc tối giản trên bàn làm việc.
Hạ bước đến. Trong ảnh là Tống Vãn đang cười tươi, bên cạnh là một tờ báo cũ kỹ ngày 18 tháng 8 năm hai năm trước. Trên tờ báo, có một dãy số ngẫu nhiên được gạch chân bằng bút đỏ.
"Đó là tỷ giá hối đoái của ngày chúng tôi thắng được hợp đồng lớn nhất trong lịch sử Tân Triệt," Lăng Triệt nhận ra.
Hạ mỉm cười lạnh lùng. "Không. Đó là chuỗi số đầu tiên trong một chuỗi mật mã đệ quy. Đó là sự kiện tài chính quan trọng nhất, nhưng chuỗi số mới là chìa khóa."
Hạ bắt đầu nhập dãy số đó vào khóa ngụy trang trên bức tranh. Sau đó, cô nhanh chóng thao tác thêm những dãy số khác mà cô nhớ lại một cách bản năng từ hồ sơ lịch sử giao dịch của Tống Vãn.
Khóa kêu 'tách'. Bức tranh nhẹ nhàng xoay lại, để lộ ra một chiếc hộp kim loại tinh xảo, khắc laser tên 'Tống Vãn'.
"Anh không thể tin được," Lăng Triệt thì thầm, ánh mắt anh ta tràn ngập sự kinh ngạc và sự ngưỡng mộ thực sự dành cho Lâm Hạ và trí tuệ đáng sợ của cô.
Hạ mở hộp. Bên trong là một chiếc USB màu đỏ – thứ mà Lục Thiên muốn. Cô đã tìm ra mục tiêu của cuộc chiến.