Trong căn nhà bên hồ, sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi nhịp thở dồn dập của Lăng Triệt và Lâm Hạ. Chiếc USB màu đỏ, nằm gọn trong lòng bàn tay Hạ, nóng rực lên như chứa đựng ngọn lửa phá hủy. Nó không chỉ là bằng chứng, mà là quả bom có thể hủy hoại Lục Thiên và mạng lưới đen tối của hắn.
"Cẩn thận, Hạ," Lăng Triệt cảnh báo, giọng nói căng thẳng hơn bao giờ hết. Anh ta nhanh chóng lấy ra một chiếc máy tính xách tay được bảo mật cấp cao từ túi xách, chuyên dùng để xử lý thông tin tuyệt mật. "Đây phải là máy tính hoàn toàn tách biệt với mạng lưới bên ngoài. Chúng ta không biết Tống Vãn đã cài đặt những lớp bảo vệ và cạm bẫy nào."
Hạ cẩn thận cắm chiếc USB vào. Màn hình lập tức nhấp nháy và hiển thị yêu cầu mật khẩu hai lớp cực kỳ phức tạp.
"Đây là phong cách của cô ấy," Lăng Triệt thở dài. "Cô ấy luôn không tin ai ngoài bản thân mình."
Lớp mật khẩu thứ nhất là chuỗi ký tự hoàn toàn ngẫu nhiên. Lăng Triệt nhanh chóng nhập vào một chuỗi.
"Đó là tên mã mà anh và cô ấy dùng trong dự án Tân Triệt lớn nhất năm ngoái," anh ta giải thích.
Mật khẩu đúng. Màn hình hiển thị yêu cầu mật khẩu thứ hai. Lần này, mật khẩu cần nhập vào là một câu hỏi bảo mật bằng tiếng Pháp: "Quel est le seul rêve que nous avons partagé?" (Giấc mơ duy nhất mà chúng ta đã cùng chia sẻ là gì?)
Hạ mỉm cười lạnh lẽo. "Câu hỏi này không phải dành cho thiên tài tài chính, mà là dành cho người vợ đã từng yêu anh ta."
Lăng Triệt nhắm mắt lại, sự giằng xé hiện rõ trên khuôn mặt. Giấc mơ duy nhất... không phải là tiền bạc hay quyền lực.
"Đó là 'Le Repos' (Sự An Nghỉ)," Lăng Triệt thì thầm, ánh mắt anh ta chứa đầy sự mệt mỏi và khát khao sâu sắc. "Cô ấy luôn nói rằng, ước mơ cuối cùng của chúng tôi là được rời bỏ thế giới đen tối này và sống yên bình ở đâu đó có nắng và có biển."
Hạ nhập vào 'Le Repos'. Màn hình hiển thị chào mừng và các tập tin lần lượt mở ra.
Bên trong USB là một kho tàng tài liệu: những giao dịch ngầm được mã hóa, bản ghi âm cuộc họp bí mật, và biểu đồ minh họa mạng lưới rửa tiền quy mô lớn của Lục Thiên, kẻ thù cũ và đồng nghiệp cũ của họ. Tài liệu này đầy đủ và chi tiết đến mức có thể gửi Lục Thiên vào tù cả đời và hủy hoại toàn bộ tập đoàn của hắn ta.
"Anh... anh đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu," Lăng Triệt thở dốc, cảm giác trả thù và công lý lẫn lộn.
"Vậy cô ấy đã làm được," Hạ nhận xét, ánh mắt đầy ngưỡng mộ dành cho Tống Vãn. "Cô ấy đã chuẩn bị cho việc lật đổ tổ chức này."
"Và anh đã giết cô ấy trước khi cô ấy kịp sử dụng tài liệu này," Lăng Triệt tự kết án, giọng nói đầy thống khổ. "Đây là tội lỗi không thể xóa bỏ của anh."
Hạ quay sang nhìn anh ta. "Anh đã không giết cô ấy một cách cố ý, Lăng Triệt. Đó là tai nạn vì sự cãi vã quá căng thẳng. Anh có thể lợi dụng tài liệu này để chuộc lại sai lầm của mình. Đó là lý do Tống Vãn muốn anh tìm thấy nó."
Hạ bắt đầu sao chép tất cả dữ liệu vào máy tính được bảo mật của Lăng Triệt, ánh mắt cô sắc bén và tập trung như một chiến binh tài chính thực thụ.
"Bây giờ chúng ta có bằng chứng," Hạ tuyên bố. "Nhưng Lục Thiên đã biết tôi còn sống và tôi đã tìm ra nơi giấu tài liệu. Hắn ta sẽ không ngồi yên đâu."
Lăng Triệt lấy lại sự điềm tĩnh của vị Chủ tịch quyền lực. "Sáng mai, anh sẽ công bố một phần bằng chứng với công chúng và cảnh sát. Điều này sẽ gây ra sự hỗn loạn trong tập đoàn của hắn ta, buộc hắn ta phải rút lui vào bóng tối."
"Không," Hạ ngắt lời anh ta. "Không phải công bố ngay lập tức. Chúng ta cần sử dụng tài liệu này như một con tin quyền lực để buộc Lục Thiên lộ diện hoàn toàn. Hắn ta sẽ cử người đến lấy lại tài liệu tại nơi hắn ta tin là Tống Vãn đã giấu nó. Và nơi đó chính là tôi."
Lăng Triệt nhìn cô trân trối. "Em muốn làm mồi nhử một lần nữa? Tuyệt đối không được!"
"Em không có lựa chọn nào khác, Lăng Triệt," Hạ khẳng định, giọng cô bình tĩnh một cách đáng sợ. "Tôi cần phải dụ hắn ra mặt, để tôi có thể tìm ra toàn bộ sự thật về tai nạn và thân phận thực sự của Lâm Hạ. Anh đã nói tôi không có quan hệ với Tống Vãn, nhưng khuôn mặt này chắc chắn là mấu chốt của mọi vấn đề. Tôi cần đối mặt với Lục Thiên một lần."
Lăng Triệt cảm thấy trái tim nhói đau vì sự dũng cảm và liều lĩnh quá mức của cô. Cô không chỉ là một người phụ nữ yếu đuối mất trí nhớ, mà là một chiến binh có ý chí kiên cường như Tống Vãn.
"Được rồi," Lăng Triệt gật đầu sau một hồi do dự. "Anh sẽ dùng tài liệu này để dẫn dụ hắn. Nhưng hãy nhớ, Hạ. Từ giây phút này, mọi hành động của em phải tuân theo sự chỉ huy của anh. Anh sẽ cài đặt một đội bảo vệ ngầm tốt nhất để bảo vệ em. Em chỉ được diễn vai Tống Vãn mất trí nhớ, vô hại, và tuyệt vọng."
Hạ mỉm cười lạnh lùng. "Tôi là một diễn viên xuất sắc, Lăng Triệt. Vở kịch chỉ mới bắt đầu."