MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói Sương Mùa HạChương 15: Mồi Nhử Trở Về

Khói Sương Mùa Hạ

Chương 15: Mồi Nhử Trở Về

863 từ · ~5 phút đọc

Ngày hôm sau, một thông báo tuyệt mật được tung ra trong giới tài chính thượng lưu và các tập đoàn ngầm ở Thượng Hải: Lăng Triệt đã tìm ra tài liệu có thể hủy diệt Lục Thiên và tổ chức của hắn. Thông tin này được rò rỉ một cách có kiểm soát, nhấn mạnh rằng tài liệu được tìm thấy tại nơi mà Tống Vãn đã giấu trước khi mất trí nhớ.

Tin tức này gây chấn động. Lục Thiên biết chắc Tống Vãn đã sống sót sau tai nạn và là người tìm ra tài liệu. Hắn ta sẽ không dám ra tay công khai vì sợ Lăng Triệt sẽ công bố bằng chứng trước khi chết. Hắn ta cần phải tiếp cận tài liệu một cách bí mật.

Lăng Triệt cố tình đưa Hạ trở về biệt thự Thượng Giang – nơi cá nhân nhất và dễ bị tấn công nhất của họ – để chờ đợi kẻ thù ra mặt.

Hạ bước vào biệt thự, diễn vai người vợ nhút nhát và bình thản vì mất trí nhớ một cách hoàn hảo. Cô đeo chiếc nhẫn cưới giả dối lấp lánh và mặc những chiếc váy màu đỏ tía lãng mạn mà Lăng Triệt đã chọn cho vai diễn của cô.

Buổi tối, khi đang dùng bữa, Hạ cố tình hỏi Lăng Triệt một câu bất ngờ.

"Nếu em không thể nhớ mọi thứ trước đây, vậy chúng ta có thể bắt đầu một cuộc sống mới từ đầu được không?" Hạ hỏi, ánh mắt cô đầy vẻ ngây thơ và sự hy vọng mong manh.

Lăng Triệt khựng lại, ánh mắt anh ta tràn đầy sự đau đớn và khao khát thực sự. Anh ta quá dễ bị tổn thương trước vai diễn người vợ ngây thơ này của cô. Anh ta biết cô đang thăm dò mức độ cảm xúc còn sót lại của anh ta dành cho Tống Vãn và Lâm Hạ hiện tại.

"Chúng ta đã bắt đầu từ đầu rồi, Hạ," Lăng Triệt đáp, giọng anh ta trầm ấm và chân thật đến mức khiến Hạ phải dè chừng. "Anh sẽ làm mọi thứ có thể để giữ em lại bên anh. Bất kể em là ai."

Lời nói này vượt ra khỏi ranh giới của thỏa thuận. Nó bộc lộ tình cảm phức tạp của Lăng Triệt: tình yêu dành cho Tống Vãn và sự bảo vệ ám ảnh dành cho Lâm Hạ – người phụ nữ có khuôn mặt giống hệt và tâm hồn kiên cường đáng ngưỡng mộ.

Hạ chỉ gật đầu, không đáp lại. Cô cần sự quan tâm này để giữ vai và đảm bảo an ninh, nhưng cô không thể chấp nhận sự thật rằng tình yêu của anh ta là một phần của sự lừa dối.

Đêm đó, kẻ thù ra mặt.

Vào lúc nửa đêm, khi toàn bộ biệt thự chìm trong im lặng, chuông báo động riêng tư của Lăng Triệt lại khẽ nháy sáng.

Hạ bật dậy, nhận ra rằng hệ thống an ninh cao cấp đã bị xâm nhập một cách tinh vi. Đây không phải là tay súng bắn tỉa thô bạo hôm trước, mà là người quen thuộc với cấu trúc và thói quen của căn nhà.

Lăng Triệt lập tức xuất hiện ở cửa phòng cô, súng ngắn giấu kín trong tay. "Chúng đến rồi! Anh nghi ngờ đó là Trần Phong – cánh tay phải của Lục Thiên. Hắn ta biết rõ đường đi nước bước ở đây."

"Anh ta sẽ đi đến đâu?" Hạ hỏi, giọng cô bình tĩnh một cách đáng kinh ngạc.

"Phòng làm việc của anh. Hắn ta sẽ nghĩ anh giấu tài liệu ở đó," Lăng Triệt đáp. "Anh đã cài đặt bẫy ở đó. Em phải ẩn nấp ngay lập tức! Đội bảo vệ đang di chuyển!"

Hạ lắc đầu. Cô bước đến két sắt bí mật trong phòng mình, mở ra và lấy ra chiếc USB màu đỏ mà cô đã sao chép dữ liệu một phần ra ngoài.

"Tôi sẽ gặp hắn," Hạ tuyên bố, cầm chiếc USB như một vũ khí. "Tôi cần hắn nhìn thấy khuôn mặt này một lần nữa. Tôi cần hỏi hắn về thân phận của tôi."

Lăng Triệt mở to mắt kinh hoàng. "Em điên rồi, Hạ! Hắn ta sẽ giết em!"

"Hắn ta không thể giết tôi ngay lập tức, Lăng Triệt," Hạ lập luận táo bạo. "Hắn ta cần tài liệu, và hắn cần xác nhận rằng Tống Vãn đã mất trí nhớ thực sự. Tôi sẽ trao cho hắn những gì hắn muốn thấy. Anh dẫn đội chờ sẵn ở phòng khách. Cho tôi năm phút."

Lăng Triệt biết anh ta không thể ngăn cản người phụ nữ này. Khát khao tìm kiếm chân lý của cô quá mạnh mẽ.

"Ba phút," Lăng Triệt nhượng bộ, ánh mắt anh ta đầy vẻ cam chịu và tuyệt vọng. "Nếu hắn ta có ý định làm tổn thương em, anh sẽ không ngần ngại ra tay."

Hạ gật đầu. Cô nhanh chóng bước ra khỏi phòng, bóng cô tan biến vào hành lang tối. Cô đã sẵn sàng đối mặt với kẻ thù của Tống Vãn – và tìm ra sự thật về Lâm Hạ.