Trong lúc Lăng Triệt bận rộn trấn an nhân viên sau sự xuất hiện bất ngờ của "Phu nhân" và để lại sự giám sát kín đáo đối với cô, Lâm Hạ tận dụng khoảnh khắc một mình để đi dạo quanh sảnh chính của công ty.
Cô nhanh chóng nhận ra một người đàn ông đang quan sát cô từ xa. Anh ta chú ý đến cô một cách kỳ lạ.
Anh ta mặc vest xám lịch lãm, khuôn mặt rất trẻ nhưng ánh mắt sắc lạnh và đầy dò xét. Khi ánh mắt họ chạm nhau, anh ta không né tránh, mà cười mỉm một cách mờ ám và đầy ẩn ý.
Lâm Hạ cảm thấy trái tim đập nhanh. Cô không nhớ anh ta là ai, nhưng cảm giác căng thẳng và nguy hiểm mà anh ta mang lại vô cùng thực tế, như thể họ từng là đồng đội hoặc đối thủ sống còn.
Cô tiến lại gần người đàn ông đó, giữ vững vẻ mặt ngây thơ của người mất trí nhớ.
"Anh là...?" cô hỏi, giả vờ tìm kiếm ký ức.
Người đàn ông cúi đầu lịch sự một cách châm biếm. "Tôi là Trần Phong, Giám đốc Điều hành của chi nhánh Tân Triệt ở Hồng Kông. Tôi rất vinh dự được gặp lại Phu nhân."
"Gặp lại?" Hạ lặp lại, ánh mắt nghi ngờ và quan sát kỹ lưỡng.
Trần Phong cười bí ẩn, giọng nói mang theo sự khiêu khích. "Phu nhân đã quên rồi sao? Phu nhân và cô Tống Vãn từng là những người bạn thân thiết nhất của nhau trong giới tài chính. Chúng ta từng hợp tác trong một dự án rất quan trọng... Quá khứ rực rỡ đó không dễ quên đâu."
Tống Vãn. Cái tên này giống với một số người phụ nữ trong giới thượng lưu. Lại một cái tên mới xuất hiện, và nó chắc chắn không liên quan đến vai trò thiết kế gia lãng mạn của cô.
"Ồ, phải rồi. Tôi chưa nhớ ra," Hạ nói dối một cách hoàn hảo. Cô cố tình hỏi một câu đầy ẩn ý và thăm dò sự thật về khuôn mặt của cô: "Mọi người nói cô Tống Vãn rất giống tôi... Có phải không, Trần Phong?"
Trần Phong giật mình mạnh và lùi lại một bước. Vẻ mặt bình tĩnh của anh ta sụp đổ hoàn toàn.
"Phu nhân đang nói gì vậy? Cô Tống Vãn và Phu nhân hoàn toàn khác nhau," anh ta lắp bắp, giọng nói đầy vẻ hoảng loạn và phủ nhận kịch liệt.
Ngay lập tức, Lăng Triệt xuất hiện sau lưng Hạ, ánh mắt anh ta lạnh như băng và đầy sát khí.
"Trần Phong! Ngươi không cần làm phiền Phu nhân với những chuyện quá khứ vô nghĩa," Lăng Triệt cảnh cáo, giọng nói mang theo uy quyền tuyệt đối và sự đe dọa ngầm.
Trần Phong cúi đầu sợ hãi và rời đi ngay lập tức.
Hạ nhận ra rằng, Trần Phong đã phạm sai lầm nghiêm trọng khi nhắc đến người phụ nữ thứ hai giống cô trong giới tài chính. Mối liên hệ giữa cô, người vợ hiện tại, và cô Tống Vãn kia chắc chắn là bí mật kinh khủng nhất của Lăng Triệt.
Khói sương mùa hạ sắp tan.