Trở về biệt thự, sự căng thẳng giữa Hạ và Lăng Triệt đã đạt đến đỉnh điểm mà cả hai đều không thể che giấu hoàn toàn. Hạ đã vạch trần sự thật về chiếc khăn lụa, khả năng phân tích tài chính của cô, và giờ là cái tên Tống Vãn đầy ám ảnh. Lăng Triệt ý thức được rằng vỏ bọc ngụy tạo của anh ta đang lung lay dữ dội, còn Hạ thì cảm thấy cuộc đời cô đang bị nuốt chửng bởi một mạng lưới dối trá chằng chịt.
Đêm đó, Lâm Hạ quyết định không thể chờ đợi sự hồi phục tự nhiên. Cô cần chủ động khai thác tiềm thức của mình. Cô lén lút tìm kiếm một loại thuốc ngủ liều nhẹ, đủ để kích thích trạng thái mơ nhưng không làm cô mất đi ý thức phản vệ hoàn toàn. Cô muốn đối mặt với bi kịch mùa hạ kia một lần nữa, để tìm ra chân tướng Tống Vãn và mối liên hệ giữa cô và người phụ nữ đó.
Thuốc phát huy tác dụng từ từ, kéo cô vào một giấc ngủ nặng nề nhưng rung chuyển. Cơn ác mộng kinh hoàng tái hiện lại, nhưng lần này, tiềm thức cô bắt đầu xâu chuỗi thêm chi tiết mà đoạn video trong USB đã cố tình bỏ sót hoặc bị cắt ghép.
Trong cơn mơ, cô thấy mình (hoặc một người phụ nữ giống hệt cô) đang ngồi trong chiếc xe hơi sang trọng cùng Lăng Triệt. Không khí nóng bỏng và ngột ngạt vì cãi vã. Tiếng mưa xối xả ngoài cửa sổ, nhưng lửa giận trong xe còn dữ dội hơn. Người phụ nữ kia, Tống Vãn, quyết liệt và dữ dội, tuyệt đối không phải là thiết kế gia lãng mạn mà Lăng Triệt đã miêu tả.
"Anh không thể kiểm soát tôi, Lăng Triệt! Hợp đồng đó không phải của anh! Anh nghĩ rằng với tình yêu thì anh có quyền chi phối công việc của tôi sao?!" Giọng nói đó gay gắt, quyền lực, vang vọng trong tâm trí Hạ.
Lăng Triệt gầm lên trong cơn giận dữ và sự bất lực tột cùng. "Hạ! Anh làm tất cả vì sự an toàn của em! Anh không muốn em dính líu đến mạng lưới đen tối đó nữa! Em không tin anh sao?!"
Sau đó là sự hỗn loạn tuyệt vọng: ánh đèn pha lóa mắt từ chiếc xe tải chạy ngược chiều, tiếng phanh xe chói tai xé nát màn đêm. Sự va chạm kinh hoàng... Máu... và tiếng khóc xé lòng của một người đàn ông tuyệt vọng ôm lấy thi thể (hoặc cơ thể bất động) đẫm máu.
"Anh xin lỗi, Hạ! Anh không cố ý! Anh xin lỗi! Em đừng bỏ anh!"
Lâm Hạ bật dậy khỏi giường, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cơ thể run rẩy dữ dội. Cô nín thở cố gắng ổn định hơi thở dồn dập. Trực giác cô gào thét một sự thật ghê gớm nhất:
Cô không phải là Tống Vãn. Cô cũng không phải là người phụ nữ đã cãi vã và gặp nạn cùng Lăng Triệt đêm đó. Nhưng cô có khuôn mặt giống hệt Tống Vãn, và Lăng Triệt đã tìm thấy cô (Lâm Hạ) sau tai nạn, lợi dụng trạng thái mất trí nhớ của cô để ép cô đóng vai người vợ đã mất của anh ta!
Mục đích của Lăng Triệt không phải là chuộc lỗi với người vợ đã mất ký ức của mình. Mà là tạo ra một phiên bản thay thế hoàn hảo cho người phụ nữ kia – Tống Vãn – để che giấu tội ác hoặc bi kịch mùa hạ đó. Anh ta cần một Lâm Hạ yếu đuối và lãng mạn để xóa đi hình bóng quyền lực và nguy hiểm của Tống Vãn.
Lâm Hạ nhìn thấy bóng Lăng Triệt đang đứng lặng lẽ bên cửa phòng cô. Anh ta chưa bao giờ dám ngủ cùng phòng với cô, chưa bao giờ thực sự chạm vào cô một cách yêu thương. Sự tôn trọng thái quá của anh ta là bằng chứng của sự dối trá và tội lỗi. Anh ta không dám chạm vào cô vì cô không phải là người vợ thực sự của anh ta.
"Anh nghe thấy tiếng em la hét," Lăng Triệt nói, giọng anh ta khàn đặc vì sự dằn vặt thường trực. "Em lại gặp ác mộng sao, Hạ?"
Lâm Hạ hít một hơi sâu, ép bản thân lấy lại sự bình tĩnh đáng sợ. Cô nhìn anh bằng ánh mắt tỉnh táo và lạnh lùng chưa từng có, trực tiếp xuyên thấu vỏ bọc cao ngạo của anh ta.
"Phải. Em đã thấy... cơn ác mộng của chúng ta, Lăng Triệt," Hạ đáp, gọi thẳng tên anh ta một lần nữa, như một lời tuyên chiến ngầm. "Em thấy máu... và em thấy hai người đang cãi nhau vì một hợp đồng."
Màn nhập vai ngây thơ đã kết thúc. Ánh mắt Lăng Triệt mở to trong bóng tối. Anh ta hoàn toàn sốc trước chi tiết quá chính xác mà cô vừa thốt ra. Anh ta biết, ký ức của cô đang trở lại – hoặc cô đã khám phá ra bí mật của anh ta.
Anh ta nhanh chóng bước vào phòng, tiến lại gần cô. Mỗi bước chân của anh ta đều mang theo sự kiểm soát và sự tuyệt vọng.
"Em... em đang nói nhảm gì vậy, Hạ? Anh không hiểu," Lăng Triệt phủ nhận, nhưng giọng nói anh ta run rẩy không thể kiểm soát.
"Anh sẽ hiểu thôi," Hạ ngắt lời anh ta, từ từ đứng dậy. Cô bước đến bên anh ta, dũng cảm chạm vào vết sẹo sau tai anh ta. "Anh bị thương vì ai? Cô Tống Vãn là ai? Và em là ai thực sự, Lăng Triệt? Em có phải là người mà anh muốn em tin hay không?"
Lăng Triệt siết chặt tay cô. Khuôn mặt điển trai của anh ta méo mó vì sự dằn vặt cùng cực. Anh ta không thể nói dối được nữa.
"Em không cần biết những điều đó, Hạ! Sự thật sẽ hủy hoại em! Hãy tin anh! Anh chỉ muốn bảo vệ em! Ở lại đây! Anh yêu em!" Lăng Triệt gầm lên, ôm chặt cô vào lòng, cái ôm giống như một chiếc gông cùm tuyệt vọng.
Hạ không chống cự, nhưng tâm trí cô hoàn toàn tỉnh táo và lạnh lùng. Cô biết chắc rằng, người mà anh đang ôm không phải là cô, mà là hình bóng của quá khứ.
"Nếu anh thực sự yêu em, Lăng Triệt," Hạ thì thầm vào tai anh ta, "hãy thả em ra. Hãy để em tìm ra bản thân mình. Hoặc em sẽ tìm cách tự giải thoát."
Cuộc đối đầu này đã đặt ra một lựa chọn nghiệt ngã: Tiếp tục sống trong sự lừa dối cao thượng và sự bảo vệ ngột ngạt của anh ta, hay liều mạng đối mặt với chân tướng bi kịch mùa hạ kia? Hạ đã chọn con đường nguy hiểm nhất.