Ánh bình minh yếu ớt lách qua kẽ lá của cây ngọc lan đại thụ bên hiên nhà, rọi vào phòng khách những vệt sáng lốm đốm. Sau tin vui Minh Anh mang thai, cả biệt thự họ Trần như được bao phủ bởi một lớp nhung lụa êm ái nhưng ngột ngạt. Minh Ngọc đứng bên bàn đá ở ban công tầng hai, đôi bàn tay cô khéo léo tỉa lại những nhành dương xỉ trong chiếc chậu sứ. Tiếng "tách... tách" của kéo cắt cành vang lên đều đặn giữa không gian yên tĩnh, nhưng tâm trí cô thì không hề tĩnh lặng như thế.
"Ngọc, em đừng đứng ngoài gió lâu quá, vào xem giúp chị bát cháo tổ yến đã nhừ chưa."
Tiếng của Minh Anh vọng ra từ phòng ngủ, giọng nói ấy nay đã mang thêm vẻ quyền uy ngầm của một người sắp làm mẹ. Ngọc đặt kéo xuống, hít một hơi thật sâu mùi nhựa cây tươi mới còn vương trên đầu ngón tay – thứ mùi hương duy nhất giúp cô cảm thấy mình còn được là chính mình. Cô bước vào bếp, nơi bà Phương đang đứng kiểm tra từng vị thuốc bắc sẽ dùng cho bữa trưa của con dâu.
Bà Phương xoay người lại, đôi mắt sắc sảo lướt qua bộ quần áo đơn giản của Ngọc rồi dừng lại trên gương mặt cô. Bà hạ giọng, đủ để tiếng sôi "ùng ục" của nồi áp suất không làm át đi sự nghiêm nghị: "Ngọc à, tối qua ta thấy Bách đứng ngoài ban công rất lâu. Đàn ông khi vợ có thai thường hay lo âu về sự nghiệp, nhưng Bách nó còn mang nặng nỗi lòng về những thứ đã mất. Con ở gần anh chị, phải biết cách điều tiết. Đừng để Minh Anh vì quá cưng nẫng cái thai mà bỏ bê tâm tính của chồng. Và con cũng vậy, hãy nhớ kỹ vị trí của mình."
Lời nhắc nhở của bà Phương như một nhát kim châm nhỏ nhưng buốt thấu xương. Ngọc hiểu bà đang ám chỉ điều gì. Bà sợ sự tận tụy của cô, sự thấu hiểu thầm lặng mà cô dành cho Bách sẽ trở thành một tấm gương soi chiếu sự thiếu sót của Minh Anh. Trong mắt những người phụ nữ lớn tuổi ở đây, Ngọc không chỉ là người em vợ, cô còn là một quân cờ để cân bằng lại sự chông chênh trong tâm lý của Bách. Sự hy sinh của cô không được phép có tên, càng không được phép có danh phận.
Ngọc cúi đầu, bàn tay cô vô thức siết chặt vạt áo tạp dề. Cô cảm thấy lòng mình như một khu vườn đang bị vây hãm bởi những bức tường gạch cao vút. Cô yêu Bách, điều đó là thật, nhưng nỗi đau khi nhìn anh tự tay xóa bỏ chính mình để làm tròn bổn phận cũng thật không kém.
Buổi chiều, Bách trở về nhà sớm hơn thường lệ. Anh không vào thẳng phòng với Minh Anh mà bước ra phía sau nhà, nơi có khoảng sân sỏi trắng xóa. Ngọc đang lúi húi dọn dẹp đống chậu gốm cũ bị bỏ hoang trong kho. Nghe tiếng bước chân trên sỏi kêu "lạo xạo", cô ngẩng đầu lên.
Dưới ánh nắng quái chiều vàng vọt, Bách trông gầy đi đôi chút. Anh cởi bỏ chiếc áo vest, chỉ còn sơ mi trắng xắn cao, để lộ đôi cánh tay rắn chắc vốn đã quá quen với việc cầm bút ký và điều hành thay vì cầm cuốc làm vườn. Anh đứng lặng nhìn vào góc tường, nơi mười năm trước từng có một bụi nhài ta thơm ngát – loài hoa mà cô và anh, dù không quen biết, đã từng cùng dành trọn những buổi chiều để ngắm nhìn qua hàng rào sắt.
"Cái xẻng này... vẫn còn sắc lắm." – Bách đột ngột lên tiếng, tay anh chạm vào chiếc xẻng nhỏ mà Ngọc vừa đặt xuống.
Ngọc lau mồ hôi trên trán, khẽ mỉm cười: "Em vừa mài lại nó chiều nay. Em nghĩ... nếu không trồng hoa được, mình cũng có thể trồng một ít cây lá xanh ở góc này. Chị Anh sẽ không bị dị ứng nếu chúng ta chọn những loài không có phấn."
Bách nhìn cô, ánh mắt anh bỗng trở nên dịu lại, một sự dịu dàng hiếm hoi không pha lẫn sự khách sáo của một người anh rể. Anh chạm vào cán xẻng, cảm nhận được cái lạnh của kim loại và độ nhám của chuôi gỗ. Trong một khoảnh khắc, Ngọc thấy như thời gian quay ngược lại. Anh không còn là người đàn ông quyền lực đứng trên đỉnh cao danh vọng, mà chỉ là chàng trai năm ấy, người đã dạy cô rằng "mỗi chiếc lá cũng có một linh hồn".
"Ngọc này," – Bách hạ giọng, tiếng anh trầm buồn hòa vào tiếng gió xào xạc trên tán cây – "Em có thấy anh tàn nhẫn không? Anh đã giết chết cả một khu vườn chỉ vì sợ sự không hoàn hảo. Giờ đây, khi sắp có con, anh lại sợ mình sẽ tiếp tục xây dựng cho nó một lâu đài bằng cát, lộng lẫy nhưng trống rỗng bên trong."
Ngọc cảm thấy tim mình thắt lại. Cô bước tới một bước, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương từ người anh và cả mùi bụi đất khô khốc của khoảng sân. "Anh không tàn nhẫn, anh chỉ đang quá trách nhiệm thôi. Nhưng anh Bách à, trách nhiệm không nhất thiết phải đồng nghĩa với việc từ bỏ bản thân. Đứa trẻ sau này... chắc chắn nó sẽ muốn nhìn thấy một người cha biết yêu thương chính những gì thuộc về mình."
Đúng lúc ấy, tiếng chuông đồng hồ trong nhà vang lên "boong... boong..." nặng nề. Minh Anh từ trên lầu đi xuống, bước chân chị gõ trên nền gạch nghe "cộp... cộp". Chị đứng ở cửa sau, gương mặt dù xinh đẹp nhưng lại hiện lên vẻ không hài lòng khi thấy chồng mình đang đứng giữa đống chậu cũ và bụi bẩn cùng em gái.
"Bách, anh làm gì ở đây thế? Mùi bùn đất bẩn lắm, em lại thấy buồn nôn rồi." – Minh Anh nhăn mặt, đưa tay che mũi.
Bách giật mình, sự kết nối ngắn ngủi giữa anh và Ngọc bị đứt gãy ngay lập tức. Anh buông chiếc xẻng xuống, nó rơi trên nền đá nghe một tiếng "keng" chát chúa. Anh quay về phía vợ, nụ cười lịch thiệp lại hiện ra trên môi nhưng đôi mắt thì đã trở lại vẻ tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. "Anh vào ngay đây. Ngọc, em dọn dẹp nốt chỗ này rồi nghỉ sớm nhé."
Ngọc nhìn theo bóng lưng hai người họ khuất sau cánh cửa gỗ nặng nề. Cô nhìn xuống chiếc xẻng vừa bị anh buông bỏ, nó nằm chơ vơ trên mặt đất. Cô chợt nhận ra, sự xuất hiện của đứa trẻ trong bụng Minh Anh giống như một niềm hy vọng, nhưng đồng thời nó cũng là một gông xiềng mới, buộc Bách phải mãi mãi đóng vai một người chồng, người cha hoàn hảo trong vở kịch mà gia đình đã biên soạn sẵn.
Cô cúi xuống nhặt chiếc xẻng lên, bàn tay cô chạm vào phần cán gỗ vẫn còn vương chút hơi ấm từ lòng bàn tay của Bách. Một hơi ấm mỏng manh, sắp sửa bị cái lạnh của thực tế tàn nhẫn bóp nghẹt. Ngọc tự hỏi, liệu cô có thể chịu đựng được bao lâu nữa khi phải đứng ở giữa hai dòng nước: một bên là tình chị em ruột thịt, một bên là sự thấu cảm đầy đau đớn dành cho linh hồn vụn vỡ của người đàn ông kia?
Đêm đó, trong khi Minh Anh đang say ngủ với giấc mơ về những chiếc váy trẻ con lộng lẫy, Bách lại đứng bên cửa sổ nhìn ra vườn. Trong bóng tối, anh khẽ đưa tay lên mũi, nơi dường như vẫn còn vương lại một chút mùi nhựa cây tươi mà Ngọc đã chạm vào lúc chiều. Một thứ mùi hương không phải là nước hoa đắt tiền, không phải là sự dịu ngọt của Minh Anh, mà là mùi của quá khứ, của sự sống chân thật nhất mà anh đã lỡ tay vùi lấp.
Anh không hề biết rằng, bên kia bức tường, Ngọc cũng đang ngồi lặng lẽ, tay siết chặt nhành dương xỉ vừa cắt. Một tiếng sấm từ xa dội lại, báo hiệu cho một cơn dông tố sắp sửa ập đến, không chỉ với thời tiết, mà còn với cả cái trật tự yên bình giả tạo của ngôi nhà này.
Gia Bách chậm rãi mở ngăn kéo tủ, lấy ra một chiếc lọ nhỏ không nhãn mác. Anh nhìn nó một hồi lâu, bàn tay run rẩy như đang đứng trước một quyết định có thể làm đảo lộn tất cả.