Ánh chiều tà nhuộm đỏ rực một góc trời, hắt lên những tấm kính lớn của căn biệt thự họ Trần một màu sắc vừa lộng lẫy vừa có chút gì đó rợn ngợp. Trong căn bếp hiện đại, Minh Ngọc đang tỉ mỉ chuẩn bị bữa tối. Tiếng dao chạm vào thớt đá "lạch cạch" đều đặn, hòa cùng tiếng nước sôi "ùng ục" trên bếp lò. Cô đang chưng yến với táo đỏ và hạt sen – món ăn mà Minh Anh dạo này rất ưa chuộng.
Hơi nước bốc lên mang theo mùi ngọt thanh của đường phèn, nhưng lòng Ngọc thì đắng ngắt. Cô vừa trở ra từ phòng trà sau một cuộc đối thoại kéo dài với bà Phương. Bà không to tiếng, cũng chẳng dùng lời lẽ nặng nề, nhưng từng câu chữ của bà giống như những sợi dây tơ tằm mềm mại mà dẻo dai, dần dần siết chặt lấy cổ họng Ngọc.
"Ngọc này, con Minh Anh có thai là chuyện đại hỷ, nhưng nó vốn tính tiểu thư, lại hay nhạy cảm. Bách nó dạo này bận dự án lớn, đêm nào cũng thức trắng trong phòng làm việc. Ta mong con... hãy chăm chút cho anh rể con một chút. Đàn ông lúc này dễ thấy bị bỏ rơi nhất."
Ngọc hiểu ý bà. Bà muốn cô trở thành một "quản gia" toàn năng, vừa chăm sóc thể xác cho chị gái, vừa xoa dịu tinh thần cho anh rể, để giữ cho cái vỏ bọc gia đình này không một vết xước. Áp lực từ những người phụ nữ lớn tuổi trong nhà họ Trần luôn tinh tế như thế: họ đẩy cô vào trung tâm của những mối quan hệ phức tạp, rồi bắt cô phải giữ thăng bằng trên một sợi dây mảnh như tơ nhện.
Cánh cửa chính mở ra, tiếng bước chân quen thuộc của Gia Bách vang lên trên nền gạch men lạnh lẽo. Ngọc lau vội đôi bàn tay vào tạp dề, bước ra sảnh. Bách đứng đó, chiếc cà vạt đã bị nới lỏng, gương mặt hằn rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt bỗng sáng lên khi thấy cô.
"Chị Anh đâu anh?" – Ngọc khẽ hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua kẽ lá.
"Cô ấy ngủ rồi. Dạo này nghén nặng nên hay mệt." – Bách đáp, anh bước lại gần bàn ăn, nơi Ngọc đã đặt sẵn một ly nước cam vắt.
Anh cầm ly nước lên, hơi lạnh từ đá tỏa ra làm đọng những giọt nước lăn dài trên thành ly. Bách nhấp một ngụm, vị chua ngọt thanh mát khiến anh khẽ thở phào. Anh nhìn sang Ngọc, thấy cô đang đứng dưới ánh đèn vàng, mái tóc tết gọn gàng, vài sợi tóc mai lòa xòa dính vào má vì mồ hôi từ bếp. Trong khoảnh khắc đó, anh không thấy cô là một người em vợ, mà là một sự hiện diện bình yên và thật thà nhất giữa những toan tính và ồn ào ngoài kia.
"Anh Bách... anh có nhớ vườn hoa nhài ở phía sau trường cấp ba cũ không?" – Ngọc đột ngột hỏi, câu hỏi khiến cả hai cùng khựng lại.
Bách nhìn vào đôi mắt trong veo của Ngọc. Ký ức mười năm trước hiện về: khói bụi của sân trường, tiếng trống tan học và mùi hương hoa nhài nồng nàn trong những buổi chiều anh đứng một mình chăm cây, còn cô – một nữ sinh xa lạ – lẳng lặng đi ngang qua với ánh mắt tò mò. Hóa ra, họ đã từng đứng chung một bầu không khí rực rỡ ấy, trước khi những danh phận và trách nhiệm hiện tại trói buộc họ vào một thực tại khô khốc.
"Có chứ. Đó là nơi anh cảm thấy mình được sống nhất." – Bách hạ giọng, thanh âm trầm buồn như tiếng dây đàn bị đứt. "Nhưng giờ, hoa nhài hay cẩm tú cầu... đều chỉ là những bóng ma trong căn nhà này thôi."
Anh đưa tay định chạm vào một nhành hoa giả đặt trên bàn, nhưng rồi lại rụt tay về. Đôi bàn tay ấy vốn dĩ để tạo ra sự sống từ đất mẹ, nay chỉ để ký những văn bản lạnh lùng và vỗ về một người vợ vốn không bao giờ hiểu được tình yêu của anh dành cho đất đá, cỏ cây.
Ngọc cảm nhận được nỗi cô đơn cùng cực tỏa ra từ người đàn ông trước mặt. Cô bước lại gần hơn, mùi hương của táo đỏ và yến chưng từ người cô hòa quyện với mùi gỗ đàn hương trên áo anh. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp thở hơi nặng của anh. Ngọc thấy xót xa cho anh, và cho cả chính mình. Họ giống như hai linh hồn đồng điệu bị nhốt trong hai chiếc lồng kính đặt cạnh nhau, có thể nhìn thấy, có thể chạm nhẹ vào lớp kính lạnh lẽo, nhưng mãi mãi không thể thực sự sưởi ấm cho nhau.
Tối muộn, khi Minh Anh đột nhiên tỉnh giấc và đòi ăn món gì đó chua cay, Ngọc lại tất tả xuống bếp. Minh Anh ngồi trên ghế, đôi chân trắng muốt đung đưa, chị nhìn Ngọc bằng ánh mắt vừa yêu thương vừa có chút gì đó ban ơn.
"Ngọc ơi, may mà có em. Chứ để anh Bách làm chắc chị chết đói mất. Anh ấy chẳng biết gì về bếp núc cả, cả ngày chỉ biết công việc và... mấy cái cây chết tiệt mà anh ấy từng trồng." – Minh Anh cười, nụ cười của một người phụ nữ được yêu chiều đến mức mù quáng.
Ngọc khựng tay lại khi đang cắt ớt. Tiếng dao chạm xuống thớt "cộp" một phát đau điếng. "Chị đừng nói thế, anh Bách từng rất tâm huyết với vườn hoa đó."
"Ôi giời, hoa hoét làm gì cho bẩn người ra. Dị ứng chết đi được. Anh ấy nhổ đi là đúng, vì chị và vì con mà." – Minh Anh thản nhiên đáp, rồi chị kéo tay Ngọc lại, vuốt ve mái tóc cô. "Sau này chị sinh xong, em đừng lấy chồng sớm nhé. Ở đây phụ chị chăm bé, nhà họ Trần này không để em thiệt đâu."
Lời đề nghị của Minh Anh, cộng thêm áp lực từ bà Phương, giống như một gọng kìm vô hình đang bóp nghẹt tương lai của Ngọc. Cô cảm thấy mình như một loại cây ký sinh, được nuôi dưỡng tốt, được chăm sóc kỹ, nhưng chỉ với mục đích làm đẹp cho cái cây đại thụ là gia đình này. Cô không được có ước mơ riêng, không được có tình yêu riêng.
Ngọc lẳng lặng bưng bát mì cay lên cho chị, hơi cay xộc vào mắt khiến cô cay xè, hay là do những giọt nước mắt uất ức đang trực trào ra? Cô bước ra ban công, nhìn xuống khoảng sân sỏi trắng xóa dưới ánh trăng. Trong bóng tối, cô thấy bóng dáng Bách vẫn ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc, ánh đèn từ máy tính hắt lên gương mặt anh một màu xanh tái nhợt.
Bất giác, Ngọc đưa tay lên môi, cô cảm nhận được vị mặn của mồ hôi và cả vị đắng của thực tại. Cô chợt hiểu ra, sự xuất hiện của đứa trẻ không phải là khởi đầu của hạnh phúc, mà là sự bắt đầu của một chuỗi những kịch bản hoàn hảo mà cô và Bách phải đóng cho đến hết đời.
Một cơn gió lạnh thổi qua, làm rung rinh những tán lá ngọc lan. Ngọc rùng mình, cô không biết rằng chính cái đêm tĩnh lặng này lại là bình yên cuối cùng trước khi một biến cố kinh hoàng xảy đến, xé toạc lớp vỏ bọc hoàn hảo kia và đẩy tất cả vào một hố sâu không đáy.
Dưới sân, một con mèo hoang vô tình làm đổ một chậu cây rỗng, tiếng gốm vỡ "xoảng" khô khốc giữa đêm khuya vang lên như một điềm báo tàn khốc về những gì sắp sửa vỡ tan. Ngọc đứng đó, lòng bồn chồn một nỗi bất an không thể gọi tên, đôi mắt vẫn đăm đăm nhìn về phía người đàn ông đang cô độc giữa ánh sáng xanh lạnh lẽo. Cô không hề biết, đây là lần cuối cùng cô được nhìn thấy một Gia Bách tỉnh táo và trọn vẹn như thế này.