Mưa phùn giăng lối ngoài hiên, từng hạt li ti bám vào mặt kính cửa sổ tạo nên một lớp màng mờ ảo, che khuất tầm nhìn ra khu vườn sỏi trắng. Trong căn phòng dành cho khách tại nhà họ Trần, Minh Ngọc đang tỉ mỉ gấp lại những chiếc áo sơ sinh bằng vải xô mềm mại. Tiếng vải sột soạt nhẹ nhàng hòa cùng mùi hương thơm dịu của nước xả vải dành riêng cho trẻ nhỏ. Cô khẽ đưa tay vuốt ve một chiếc áo nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay, cảm nhận sự mềm mại đến run người. Mầm sống trong bụng Minh Anh đang lớn dần, và cùng với đó, sự gắn kết giữa Ngọc và ngôi nhà này cũng trở nên thắt chặt đến mức nghẹt thở.
"Ngọc ơi, em thấy chiếc váy này chị mặc có bị chật quá không?"
Minh Anh bước vào, chị diện một chiếc váy lụa màu kem, vòng bụng đã nhô cao rõ rệt. Chị đứng trước gương, xoay người qua lại với vẻ lo âu lộ rõ trên gương mặt kiêu kỳ. Ngọc vội vàng đặt xấp áo xuống, bước lại gần chỉnh lại phần tà váy cho chị. "Không chật đâu chị, lụa co giãn tốt mà. Chị mặc màu này trông rất sang và tôn da."
Minh Anh thở phào, chị ngồi xuống mép giường, nắm lấy tay Ngọc. "May mà có em ở đây. Chứ mẹ chồng chị cứ hối anh Bách đi dự tiệc này tiệc kia, chị thì mệt chẳng muốn đi đâu. À mà nói mới nhớ, chiều nay anh Bách về sớm đấy, nghe bảo có mang tặng chị một loại trà thảo mộc gì đó rất quý. Em xuống xem anh ấy về chưa, rồi pha cho chị nhé."
Ngọc gật đầu, lẳng lặng bước xuống lầu. Trong bếp, mùi trầm hương từ phòng bà nội vẫn thoảng qua, thanh tao nhưng mang một sức nặng tâm linh khó tả. Ngọc bắt đầu đun nước. Tiếng nước reo "re... re..." trên bếp lửa hồng như nhịp tim đang bồn chồn của cô.
Đúng lúc đó, Gia Bách bước vào từ cửa sau. Anh không đi lối chính, mà lại chọn con đường đi xuyên qua khoảng sân sỏi. Những giọt mưa bám trên vai áo vest đen của anh lấp lánh dưới ánh đèn bếp. Anh đặt một hộp gỗ nhỏ lên bàn đá, gương mặt dù phảng phất nét mỏi mệt nhưng đôi mắt khi nhìn thấy Ngọc lại trở nên sâu thẳm.
"Anh mới về." – Ngọc khẽ nói, tay cô run nhẹ khi cầm chiếc ấm sứ.
"Ừ, mưa nên đường hơi tắc." – Bách tháo cà vạt, anh bước lại gần bếp lửa để tìm chút hơi ấm. Mùi gỗ tuyết tùng và mùi mưa ẩm lạnh từ người anh tỏa ra, bao vây lấy không gian nhỏ bé nơi Ngọc đang đứng.
Ngọc bắt đầu pha trà. Những búp trà khô khi gặp nước nóng từ từ nở ra, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, gợi nhớ đến mùi rừng núi sau cơn mưa. Cô rót một tách trà, đưa cho anh. Bách đón lấy, ngón tay anh vô tình chạm vào ngón tay Ngọc. Một luồng điện xẹt qua, khiến Ngọc suýt chút nữa làm rơi chiếc đĩa sứ. Tiếng "cạch" nhẹ của sứ chạm vào nhau vang lên giữa hai người.
Bách không rời đi ngay. Anh nhấp một ngụm trà, nhìn ra cửa sổ ban đêm. "Ngọc này, em còn nhớ khóm hoa nhài ở phía Đông trường học cũ không? Chiều nay đi qua đó, anh thấy người ta đã phá đi để xây trạm xe buýt rồi."
Ngọc sững lại. Cô nhớ chứ. Đó là nơi mười năm trước cô thường dừng chân lâu nhất để nhìn trộm anh. Hóa ra anh cũng nhớ, hóa ra giữa họ không chỉ là quan hệ anh rể – em vợ, mà còn là những mảnh ghép ký ức chung về cỏ cây mà Minh Anh chẳng bao giờ thèm để tâm tới.
"Em nhớ." – Ngọc hạ giọng, đôi mắt cô rủ xuống. "Mọi thứ rồi cũng sẽ biến mất thôi, phải không anh?"
Bách nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng một sự thấu hiểu đầy đau đớn. "Có những thứ biến mất khỏi tầm mắt, nhưng lại bám rễ sâu hơn trong lòng người."
Câu nói của anh như một lời tự sự, cũng như một lời thú nhận thầm kín. Ngọc cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô biết mình nên lùi lại, nên giữ khoảng cách, nhưng sự đồng điệu này quá đỗi ngọt ngào và cũng quá đỗi tàn nhẫn.
Càng về khuya, không gian càng tĩnh mịch. Khi Minh Anh đã yên giấc sau khi uống trà, Ngọc lẳng lặng bước ra ban công lớn để hít thở không khí. Cô thấy bà Phương đang đứng đó, tay cầm chuỗi hạt, ánh mắt bà nhìn ra màn đêm sâu thẳm.
"Ngọc, lại đây với ta." – Giọng bà Phương đều đều, không cao không thấp.
Ngọc bước lại gần, cúi đầu lễ phép. Bà Phương xoay người lại, ánh đèn vàng hắt lên những nếp nhăn nơi khóe mắt bà, trông bà lúc này vừa hiền từ vừa uy nghiêm một cách đáng sợ.
"Ta biết con là đứa trẻ hiểu chuyện. Con chăm sóc chị, con quán xuyến nhà cửa, Bách nó rất tin tưởng con. Nhưng Ngọc à, đàn bà nhà này, quan trọng nhất là biết mình đang đứng ở đâu. Đứa trẻ sắp chào đời là người kế vị duy nhất của dòng họ này. Mọi sự xáo trộn, dù là nhỏ nhất về cảm xúc, cũng có thể trở thành tội ác. Con hiểu ý ta chứ?"
Những lời của bà Phương giống như những nhát dao bọc nhung, nhẹ nhàng nhưng xuyên thấu. Bà không nói thẳng vào tình cảm của Ngọc, nhưng bà đang cảnh cáo cô về những "rung cảm" không đáng có. Bà muốn Ngọc mãi mãi là một công cụ hỗ trợ cho hạnh phúc của Minh Anh, một cái bóng không được phép có ánh sáng riêng. Ngọc cảm thấy lòng mình như một vườn hoa đang bị sương muối bao phủ, lạnh lẽo và héo úa.
"Con hiểu thưa mẹ." – Ngọc đáp, giọng cô vững vàng nhưng đôi bàn tay giấu sau lưng đang siết chặt vào nhau đến trắng bệch.
Cô quay trở vào phòng, đi ngang qua phòng làm việc của Bách. Cửa khép hờ, ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt ra một vệt dài trên hành lang. Ngọc đứng lại, nhìn vào trong. Bách đang ngồi đó, đầu tựa vào ghế, mắt nhắm nghiền. Trên bàn anh, cạnh những xấp tài liệu dày cộp, là chiếc xẻng nhỏ mà cô đã mài sáng chiều qua. Anh không vứt nó đi, anh mang nó vào tận phòng làm việc.
Ngọc muốn bước vào, muốn đắp cho anh một tấm chăn, muốn nói với anh rằng anh không đơn độc. Nhưng lời cảnh cáo của bà Phương vẫn còn văng vẳng bên tai. Cô đứng đó, giữa bóng tối của hành lang và ánh sáng của phòng anh, cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang đứng trước ngưỡng cửa thiên đường mà không dám bước vào.
Ngọc lặng lẽ trở về phòng mình, áp mặt vào gối. Cô cảm nhận được mùi nước xả vải của những chiếc áo sơ sinh ban chiều vẫn còn vương trên da thịt mình. Mùi của tương lai, mùi của trách nhiệm, và cũng là mùi của sự cam chịu. Cô không hề biết rằng, chính sự nhẫn nhịn và thấu cảm này của cô sẽ là sợi dây định mệnh kéo cô vào một thảm kịch còn kinh khủng hơn cả cái chết.
Phía ngoài, một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, soi rõ bóng hình của Gia Bách đang đứng lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn về phía phòng của Ngọc. Anh đưa tay chạm vào mặt kính lạnh ngắt, nơi có những giọt nước mưa đang lăn dài như những dòng nước mắt của một khu vườn đã chết từ lâu.
Anh khẽ mấp máy môi, một cái tên không phải là Minh Anh được thốt ra trong hơi thở yếu ớt, rồi nhanh chóng tan biến vào tiếng sấm rền vang ở cuối chân trời. Một buổi sáng định mệnh đang chờ đợi họ, buổi sáng sẽ thay đổi vĩnh viễn cuộc đời của ba con người trong căn nhà lộng lẫy này.