Không gian buổi sớm mai bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, đục ngầu như sữa, khiến căn biệt thự nhà họ Trần vốn đã bề thế nay lại càng trở nên tách biệt với thế giới bên ngoài. Minh Ngọc đứng bên bục cửa sổ phòng bếp, đôi bàn tay gầy guộc ôm chặt lấy chiếc tách sứ chứa đầy nước ấm để tìm chút hơi nóng giữa cái lạnh sắt se. Cô dõi mắt theo bóng dáng Gia Bách đang loay hoay sắp xếp những chiếc túi xách, gối tựa lưng và hồ sơ y tế vào băng ghế sau của chiếc SUV đen bóng.
Mọi cử chỉ của anh đều toát lên vẻ cẩn trọng đến cực đoan. Anh vuốt lại nếp áo cho Minh Anh, dìu chị bước ra xe như nâng niu một báu vật dễ vỡ. Minh Anh hôm nay diện một chiếc váy bầu bằng len tăm mềm mại màu hồng phấn, gương mặt chị rạng ngời niềm kiêu hãnh của một người đàn bà đang nắm giữ cả tương lai của dòng họ.
"Anh à, mình đi sớm thế này chắc không tắc đường đâu nhỉ?" – Tiếng Minh Anh trong trẻo vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
"Yên tâm, anh đã chọn cung đường thoáng nhất. Em chỉ việc ngủ một giấc, tỉnh dậy là đến phòng khám rồi." – Giọng Gia Bách trầm ấm, mang theo sức nặng của một lời hứa bảo bọc.
Ngọc đứng sau lớp kính, lòng bồn chồn một nỗi bất an không thể gọi tên. Những ngón tay cô vô thức miết lên thành tách sứ, cảm nhận những đường vân chạm trổ gồ ghề. Cô nhớ lại giấc mơ đêm qua, về một vườn cẩm tú cầu bị nhuộm đỏ bởi ánh tà dương, và tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng khóc nghẹn. Cô muốn chạy ra, muốn bảo họ hãy đợi sương tan rồi hãy đi, hoặc đơn giản là xin được đi cùng, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ.
"Ngọc, con đứng đó làm gì mà thẫn thờ ra vậy?"
Tiếng bà Phương vang lên phía sau, mang theo sự sắc lạnh đặc trưng. Bà đang ngồi tại bàn ăn, tay cầm tờ báo kinh tế nhưng ánh mắt lại xoáy sâu vào lưng Ngọc. Bà bước lại gần, đứng cạnh cô, mùi nước hoa Chanel No.5 nồng đậm xộc thẳng vào khứu giác của Ngọc, lấn át cả mùi bánh mì nướng và cà phê thơm dịu trong bếp.
"Con lo cho anh chị... Sương mù hôm nay dày quá mẹ ạ." – Ngọc khẽ đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc xe đang nổ máy "rầm rầm" đều đặn dưới sân.
Bà Phương đặt tay lên vai Ngọc, một cái chạm không có hơi ấm. Bà bóp nhẹ, đủ để Ngọc cảm thấy một sức ép tinh thần nặng nề. "Lo là tốt, nhưng đừng lo quá phận. Thằng Bách nó là tay lái lụa, lại là người cẩn thận nhất mà ta biết. Con hãy tập trung vào việc chuẩn bị thực đơn cho buổi tối đi. Hôm nay có kết quả khám thai, nhà mình sẽ có tiệc mừng. Đừng để bất kỳ sự u ám nào của con làm ảnh hưởng đến vận khí của chị gái."
Ngọc cúi đầu, bàn tay siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Áp lực từ bà Phương, từ bà nội, từ cái danh xưng "người em vợ đảm đang" giống như một chiếc lồng kính bao vây lấy cô. Cô không có quyền lo lắng quá mức, không có quyền can thiệp vào quyết định của Bách, và càng không được phép để lộ bất kỳ sự xao động nào vượt quá giới hạn chị em. Sự hiện diện của cô trong căn nhà này, suy cho cùng, chỉ là một chất xúc tác để cuộc hôn nhân của họ thêm phần mượt mà.
Ngoài sân, Gia Bách bỗng ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh vô tình chạm phải bóng dáng Ngọc bên cửa sổ. Qua lớp kính mờ sương, hai ánh mắt giao nhau trong một tích tắc. Ngọc thấy trong mắt anh một sự mệt mỏi thâm sâu, một nỗi cô đơn mà chỉ những kẻ cùng mang tâm hồn yêu cỏ cây mới thấu hiểu. Anh khẽ gật đầu, một cử chỉ chào tạm biệt kín đáo, rồi bước vào ghế lái.
Chiếc xe chuyển bánh, bánh xe nghiến lên lớp sỏi trắng tạo ra những tiếng "rào rào" khô khốc. Khói xe nhạt nhòa tan vào sương mù, che lấp đi ánh đèn hậu màu đỏ chói mắt. Cánh cổng sắt nặng nề từ từ khép lại bằng một tiếng "rầm" vang vọng, như một nhát cắt tàn nhẫn ngăn cách thế giới bên trong bình yên và định mệnh nghiệt ngã đang chờ đợi bên ngoài.
Cả buổi sáng hôm đó, Ngọc không thể làm gì nên hồn. Cô đi ra đi vào, tay cầm chiếc khăn lau nhưng lại đứng đờ người giữa phòng khách. Tiếng kim đồng hồ treo tường "tích tắc... tích tắc" như gõ thẳng vào lồng ngực cô. Cô bước ra vườn sau, nơi Gia Bách từng chôn vùi ký ức về khóm hoa cẩm tú cầu. Gió lạnh luồn qua kẽ áo, len lỏi vào da thịt làm Ngọc rùng mình.
Cô cúi xuống, chạm tay vào mặt đất lạnh ngắt và ẩm ướt. Cô có thể cảm nhận được mùi đất nồng nồng, mùi của sự mục nát và cả mùi của những mầm sống đang cố gắng vươn lên dưới lớp sỏi đá. Bất chợt, một cánh hoa hồng từ bó hoa Minh Anh vứt lại ban sáng bị gió thổi bay, rơi xuống ngay vị trí mà Bách đã nhổ bỏ khóm hoa cũ. Cánh hoa mong manh bị vùi vào bùn đất, lấm lem và tơi tả.
Tim Ngọc bỗng thắt lại. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, lan tỏa từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Cô vội vã chạy vào nhà, cầm lấy điện thoại định gọi cho Bách nhưng rồi lại khựng lại. Anh đang lái xe, chị đang ngồi cạnh, bà Phương đang ngồi kia... Cô lấy lý do gì để làm phiền họ? "Vì lòng bồn chồn"? Họ sẽ cười nhạo sự nhạy cảm thái quá của cô.
Mười giờ sáng. Sương mù đã tan, để lộ ra bầu trời xám xịt của một ngày áp thấp nhiệt đới. Không gian im ắng đến lạ thường, ngay cả tiếng chim hót thường ngày cũng biến mất. Bà Phương bắt đầu gọi điện cho bạn bè để khoe về buổi tiệc tối nay. Tiếng cười nói của bà vang lên trong phòng khách nghe xa xăm và vô thực.
Đúng lúc Ngọc định bước vào bếp để chuẩn bị sơ chế nguyên liệu, điện thoại trên bàn đá bỗng rung lên bần bật. Tiếng chuông vang lên giữa sự tĩnh mịch của căn nhà nghe như tiếng còi báo động xé lòng. Ngọc lao đến, nhưng bà Phương đã nhanh tay cầm lấy máy.
Gương mặt bà Phương từ hào hứng chuyển sang ngỡ ngàng, rồi trắng bệch như tờ giấy. Chiếc điện thoại trên tay bà rơi xuống nền đá hoa cương, tạo nên một tiếng vang chát chúa, màn hình vỡ tan tành như một mạng nhện đen ngòm. Bà run rẩy, đôi môi không thốt nên lời, chỉ có đôi mắt trợn trừng đầy kinh hãi nhìn về phía Ngọc.
Phía xa, tiếng còi xe cứu thương bắt đầu hú lên xé toác bầu không khí của khu biệt thự yên bình, mỗi tiếng hú như một lưỡi dao cắt nát thực tại rực rỡ mà họ vừa dày công đắp điếm. Ngọc đứng chết trân, hơi thở nghẹn lại, cô ngửi thấy trong gió mùi xăng khét lẹt và mùi máu tanh nồng xộc vào tâm trí, dù hiện trường vụ tai nạn cách đây hàng chục cây số.
Bức tranh gia đình hạnh phúc vừa mới vẽ xong, màu mực còn chưa kịp khô, đã bị một bàn tay vô hình của định mệnh vấy bẩn bằng những vệt màu đỏ thẫm của thảm kịch.