Cơn mưa rào đêm qua dường như vẫn còn vương lại trong không khí buổi sớm, tạo thành một lớp sương mỏng bao phủ lấy con đường dẫn đến ngôi biệt thự cổ của nhà họ Trần. Minh Ngọc bước xuống từ xe buýt, đôi giày vải của cô khẽ chạm vào mặt đường nhựa còn loang loáng nước. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ngai ngái của đất ẩm và hương nhựa lá bị vò nát bởi những trận gió đêm – một mùi hương khiến lồng ngực cô bỗng thắt lại vì những ký ức đang cuộn trào.
Mười hai năm trước, Ngọc là cô bé mười tuổi với bím tóc đuôi gà vắt vẻo, luôn đi học về vào buổi sáng khi mặt trời chưa kịp gắt. Và con đường này, chính xác là cánh cổng sắt đen với những nhành hoa cẩm tú cầu vươn ra ngoài kẽ hở, là nơi cô luôn dừng chân lâu nhất.
Cánh cổng sắt giờ đây đã được sơn lại màu đen tuyền bóng loáng, lạnh lẽo và xa lạ. Ngọc đưa tay chạm vào lớp kim loại mát lạnh, nhắm mắt lại để nghe tiếng động của quá khứ.
Ngày đó, Gia Bách mười lăm tuổi. Anh học buổi chiều, nên mỗi sớm Ngọc đi học ngang qua, luôn thấy anh đang lui loay trong khu vườn rộng lớn phía trước sân nhà. Anh không mặc suit đen như ngày cưới hôm qua, mà chỉ mặc một chiếc áo thun trắng đã sờn cổ, tay cầm chiếc xẻng nhỏ và bình tưới nước màu xanh dương. Tiếng xẻng đâm vào lòng đất nghe "phập... phập..." đều đặn, hòa cùng tiếng nước chảy "róc rách" từ vòi phun.
Ngọc nhớ rõ cái cảm giác lần đầu tiên anh ngẩng đầu lên và bắt gặp cô đang nhìn trộm qua khe cổng. Thay vì khó chịu, anh đã mỉm cười. Nụ cười của cậu thiếu niên năm ấy rực rỡ hơn cả nắng mai, khiến cô bé mười tuổi là cô bỗng thấy mặt mình nóng bừng.
"Nhà anh nhiều hoa quá..." – Cô đã lí nhí nói như vậy.
"Em thích không? Vào đây anh chỉ cho cách chăm." – Anh vẫy tay, bàn tay anh lúc đó lấm lem bùn đất, mùi đất ẩm bám trên da thịt anh tỏa ra một sự tin cậy lạ kỳ.
Anh đã dẫn cô đến trước khóm cẩm tú cầu đại đóa, những bông hoa tròn trịa như những đám mây xanh biếc vắt ngang mặt đất. Ngọc đưa ngón tay nhỏ xíu chạm nhẹ vào những cánh hoa mỏng manh, cảm giác mát lạnh, mềm mại và hơi ẩm ướt của sương sớm thấm vào da thịt. Cẩm tú cầu không có mùi hương ngào ngạt như hoa hồng, nó chỉ mang một mùi thanh khiết của nước và sự sinh sôi.
"Loài hoa này đặc biệt lắm Ngọc ạ." – Giọng anh trầm ấm, tay anh nhẹ nhàng nâng một nhành hoa lên. "Màu của nó sẽ thay đổi tùy thuộc vào cách mình chăm sóc đất ở dưới gốc. Nếu mình hiểu nó, mình có thể làm nó đổi từ xanh sang tím, rồi sang hồng."
Anh đã dạy cô cách bấm ngọn, cách tưới nước sao cho không làm nát cánh hoa. Trong mắt Ngọc lúc ấy, Gia Bách không chỉ là một anh chàng hàng xóm lớn tuổi, mà là người đã mở ra cho cô cả một thế giới của sự dịu dàng và kiên nhẫn. Những buổi sáng ấy, họ chẳng nói gì nhiều về trường lớp, chỉ nói về mầm xanh, về những nụ hoa đang e ấp. Cô thích nhìn đôi bàn tay anh tỉ mẩn vun gốc, nghe tiếng lá cây "xào xạc" trên đầu và ngửi mùi cỏ tươi vừa cắt.
Thế nhưng, thực tại là một tiếng phanh xe cháy đường "kít...ít..." chói tai phía sau lưng khiến Ngọc giật mình quay lại. Một chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng vừa dừng lại trước cổng biệt thự. Gia Bách bước xuống từ ghế phụ, anh trông mệt mỏi sau đêm cưới thế kỷ, nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh và quyết đoán. Thấy Ngọc, anh hơi khựng lại.
"Ngọc? Sao em lại ở đây giờ này?" – Anh bước tới, mùi gỗ đàn hương từ người anh át đi mùi đất ẩm mà Ngọc đang cố tìm kiếm.
"Em... em muốn sang xem khu vườn một chút trước khi anh dọn dẹp nó." – Ngọc cố giữ giọng mình bình thản, dù trái tim đang đập liên hồi.
Bách nhìn vào khu vườn, nơi những khóm cẩm tú cầu vẫn đang nở rộ, tím biếc và xanh thẳm dưới nắng. Anh khẽ thở dài, giọng nói có phần áy náy nhưng đầy lý trí: "Minh Anh dị ứng phấn hoa rất nặng. Anh không thể để cô ấy sống trong một ngôi nhà mà hơi thở cũng khiến cô ấy đau đớn. Anh sẽ thay toàn bộ bằng sỏi trắng và những khối đá cảnh mà em đã tư vấn."
Nói rồi, anh cầm lấy chiếc cuốc lớn từ người thợ vừa bước xuống xe. Tiếng cuốc bổ xuống đất nghe "uỳnh... uỳnh..." nặng nề và tàn nhẫn. Từng gốc cẩm tú cầu – những gốc cây mà anh và cô đã từng cùng nhau vun xới – bị đánh bật rễ, nằm rũ rượi trên mặt đất. Những cánh hoa mỏng manh bị giẫm đạp dưới đôi giày da bóng loáng của anh, nát vụn và dính đầy bùn lầy.
Ngọc đứng lặng người, cô nghe thấy tiếng trái tim mình cũng đang nát vụn như những cánh hoa kia. Cô nhìn anh làm việc một cách dứt khoát, không một chút luyến tiếc. Vì anh yêu Minh Anh, nên sự hy sinh này đối với anh là hiển nhiên. Anh không sai, anh chỉ đang bảo vệ người phụ nữ của mình bằng tất cả sự thấu đáo của một người chồng. Chỉ có Ngọc là thấy đau, một nỗi đau không tên dành cho những kỷ niệm đã bị khai tử.
Bất ngờ, một chiếc xe sang trọng đỗ lại sau chiếc xe tải. Mẹ của Gia Bách bước xuống. Bà nhìn Ngọc, rồi nhìn đống hoa nát vụn dưới chân con trai mình, ánh mắt bà lóe lên một sự hài lòng sắc sảo. Bà bước đến cạnh Ngọc, bàn tay đeo nhẫn kim cương vỗ nhẹ lên vai cô, nhưng lực nhấn lại nặng nề như một lời cảnh cáo.
"Ngọc à, con thấy đấy, đàn ông khi đã yêu thì họ có thể phá bỏ cả một quá khứ để xây dựng một tương lai cho người họ chọn." – Giọng bà sang sảng, đầy tính chiếm hữu. "Con là cô gái thông minh, chắc con hiểu rằng vị trí của mỗi người trong cuộc đời này đã được định sẵn. Đừng để những hồi ức vụn vặt làm vướng chân con đường thăng tiến của gia đình chúng ta."
Ngọc cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Áp lực từ người phụ nữ quyền lực này khiến cô thấy ngộp thở hơn cả mùi khói bụi của xe tải. Cô khẽ lùi lại một bước, đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng của Gia Bách.
Dưới cái nắng bắt đầu hanh hao, Ngọc nhìn thấy một nhành cẩm tú cầu màu xanh nhạt còn sót lại dưới bánh xe tải, nó đang bị nghiến nát dần theo mỗi chuyển động. Cô tự hỏi, liệu trong tâm trí Gia Bách, có bao giờ hiện về hình ảnh cô bé mười tuổi cùng anh tưới hoa năm nào, hay tất cả đã bị chôn vùi dưới lớp sỏi trắng lạnh lùng mà anh sắp sửa đổ xuống?
Đúng lúc đó, Bách quay lại, lau mồ hôi trên trán, anh nhìn Ngọc bằng ánh mắt thản nhiên: "Ngọc, nếu em muốn giữ lại vài gốc, hãy chọn nhanh đi trước khi thợ dọn hết. Anh nghĩ Minh Anh cũng sẽ không phiền nếu em mang chúng về nhà mẹ đẻ đâu."
Ngọc nhìn nhành hoa nát vụn dưới chân, rồi nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự tử tế nhưng vô tâm của anh. Cô chợt nhận ra, điều tàn độc nhất không phải là việc anh phá bỏ khu vườn, mà là việc anh cho rằng cô có thể mang những kỷ niệm đã chết này về nhà để tiếp tục nuôi dưỡng chúng một mình.
Điện thoại trong túi xách của Ngọc rung lên. Là tin nhắn của Minh Anh gửi cho nhóm gia đình: "Anh Bách chụp ảnh khu vườn mới cho em xem với, em nóng lòng được hít thở không khí trong lành mà không phải lo sợ gì nữa rồi!"
Dòng tin nhắn lấp lánh trên màn hình như một nhát dao cuối cùng. Ngọc khẽ xoay người, bước đi về phía trạm xe buýt. Cô không ngoảnh lại, nhưng tai vẫn nghe rõ tiếng xẻng xúc sỏi đổ xuống sân "rào... rào...", một âm thanh khô khốc báo hiệu rằng mùa hoa rực rỡ nhất trong lòng cô đã chính thức lụi tàn. Tuy nhiên, khi vừa bước lên bậc cửa xe buýt, Ngọc chợt nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đứng nép mình sau lùm cây phía bên kia đường, ánh mắt người đó nhìn chằm chằm vào Gia Bách với một vẻ thù hận đến đáng sợ, đôi tay gầy guộc đang bóp nát một bông hoa hồng đỏ thẫm đến mức nước hoa rỉ ra như máu.