MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhóm Cẩm Tú Cầu Không Còn NởChương 3: HAI THẾ GIỚI TRÊN MỘT CÀNH HOA

Khóm Cẩm Tú Cầu Không Còn Nở

Chương 3: HAI THẾ GIỚI TRÊN MỘT CÀNH HOA

1,341 từ · ~7 phút đọc

Nắng mười giờ sáng bắt đầu gay gắt, xuyên qua kẽ lá của hàng xà cừ cổ thụ, rớt xuống mặt đường nhựa những đốm sáng nhảy nhót. Minh Ngọc đứng nép mình bên trạm xe buýt đối diện cổng biệt thự nhà Gia Bách, hai tay siết chặt quai cặp. Trong lồng ngực cô, một cảm giác bức bối đang trào dâng, không phải vì cái nóng của mùa hè mà vì áp lực từ cuộc đối thoại chớp nhoáng với mẹ Bách và cái nhìn thản nhiên của anh lúc nãy.

Chỉ mới vài phút trước, mẹ Bách – bà Phương – đã nhìn cô bằng đôi mắt sắc sảo ẩn sau lớp kính mát đắt tiền. Lời bà nói vẫn còn vang vọng, khô khốc như tiếng sỏi va vào nhau: "Ngọc à, con là cô gái hiểu chuyện. Hãy nhìn chị gái con mà học tập. Một người phụ nữ thông minh là người biết rũ bỏ những thứ rườm rà để đứng cạnh người đàn ông xứng đáng. Đừng để mình mãi là nhành cỏ dại che khuất lối đi của đại bàng."

Ngọc hít một hơi thật sâu. Không khí sặc mùi khói xe và bụi đường, hoàn toàn mất đi vị thanh khiết của sương sớm vương trên lá cẩm tú cầu. Cô không tự ti đến mức nghĩ mình là cỏ dại, cô chỉ là một nhành lan rừng ưa bóng râm, còn Minh Anh lại là đóa hồng nhung kiêu hãnh dưới ánh đèn pha lê. Cả hai đều đẹp, nhưng thế giới của họ lại chưa bao giờ cùng tần số.

Nhìn qua phía cổng biệt thự, Gia Bách vẫn đang cùng những người thợ dọn dẹp. Tiếng máy cắt cỏ vang lên "xè... xè..." chói tai, cắt đứt mọi sợi dây liên kết của quá khứ. Bách lau vệt bùn trên má, động tác dứt khoát và mạnh mẽ. Anh không phải kẻ xấu xa, càng không phải người bạc tình. Anh chỉ là một người đàn ông sống bằng lý trí và sự tận hiến dành cho người anh chọn làm vợ. Với anh, việc nhổ bỏ vườn hoa này là một hành động logic để bảo vệ sức khỏe cho Minh Anh. Nó hợp tình, hợp lý, và đúng đắn đến mức tàn nhẫn.

Ngọc đưa tay chạm vào túi áo khoác, nơi cô vừa lén nhặt một nhành hoa cẩm tú cầu nhỏ xíu bị rơi ra. Cánh hoa hơi dập, lớp vỏ mỏng manh bắt đầu chuyển sang màu nâu úa. Cô cảm nhận được sự mềm mại cuối cùng đang dần biến mất dưới đầu ngón tay mình. Một cảm giác tội lỗi len lỏi: cô thấy mình như kẻ phản bội chị gái khi cứ mãi luyến lưu cái vườn hoa mà chị vốn dị ứng. Nhưng cô cũng thấy mình như một kẻ mất nhà, khi nơi duy nhất lưu giữ hình bóng người thiếu niên cầm xẻng năm ấy đang bị san phẳng.

Bất chợt, một chiếc xe Audi màu trắng muốt đỗ xịch trước cổng. Minh Anh bước xuống, rạng rỡ và lộng lẫy trong bộ váy lụa màu kem. Chị bước đi uyển chuyển trên đôi giày cao gót, tiếng "cộp... cộp..." gõ xuống nền đá nghe thật vui tai.

"Anh Bách! Mọi chuyện xong chưa anh?" – Minh Anh reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió.

Bách lập tức buông chiếc xẻng, ánh mắt anh từ lạnh lùng bỗng chốc tan chảy thành một hồ nước mùa thu dịu dàng khi nhìn thấy vợ. Anh vội vã tháo găng tay, lau tay vào chiếc khăn vắt vai rồi mới tiến đến ôm nhẹ eo chị.

"Sắp xong rồi em. Anh đã dặn thợ đổ sỏi trắng loại mịn nhất, sau này em có thể đi dạo ở đây mà không lo hắt hơi nữa."

Minh Anh mỉm cười, tựa đầu vào vai anh. Chị nhìn quanh đống hoa lá nằm ngổn ngang trên mặt đất với vẻ mặt hơi ái ngại nhưng nhanh chóng chuyển sang mãn nguyện. "Em biết anh vất vả mà. Cảm ơn anh vì đã hy sinh sở thích của mình vì em."

Gia Bách khẽ hôn lên trán chị, giọng anh trầm thấp, chân thành: "Sở thích của anh là được thấy em bình an. Những thứ này... chỉ là cỏ cây thôi, không quan trọng bằng em."

Ngọc đứng bên kia đường, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Cô thấy rõ sự khác biệt giữa hai thế giới. Một bên là sự hy sinh tuyệt đối nhân danh tình yêu, một bên là nỗi đau thầm lặng của một kẻ đứng ngoài cuộc. Gia đình cô vốn cũng khá giả, bố mẹ luôn yêu thương cả hai chị em, nhưng Minh Anh luôn là người được ưu tiên những gì rực rỡ nhất. Ngọc không ghen tị, cô chỉ cảm thấy áp lực. Áp lực phải "ngoan", phải "hiểu chuyện", và phải giấu đi cái tôi của mình để không làm rạn nứt bức tranh hạnh phúc hoàn hảo của chị gái.

Bà Phương – mẹ Bách – từ trong sân bước ra, đón lấy tay Minh Anh, nụ cười bà dành cho con dâu mới rạng rỡ và ấm áp vô cùng. Bà lại liếc nhìn về phía trạm xe buýt, nơi Ngọc đang đứng. Cái nhìn ấy đầy sức nặng, như một lời nhắc nhở: Nhìn xem, đó mới là nơi con thuộc về, ở bên lề của ánh hào quang kia.

Ngọc cảm thấy hơi thở mình nghẹn đắng. Cô không chịu nổi cái cảm giác bị đóng khung vào vị trí một người em gái tội nghiệp. Cô xoay người, định bước lên chiếc xe buýt vừa trờ tới. Tiếng động cơ xe buýt "ầm... ầm..." và mùi dầu diesel nồng nặc khiến cô choáng váng.

Ngay khoảnh khắc đó, Ngọc chợt nhìn thấy một bóng đen lạ mặt đứng nép sau lùm cây đại thụ phía sau lưng bà Phương và Minh Anh. Người đó mặc bộ đồ công nhân cũ nát, nhưng đôi mắt hằn lên những tia máu đáng sợ. Hắn đang cầm một vật gì đó sáng loáng trong tay, ánh nhìn chằm chằm vào chiếc xe sang trọng của Gia Bách.

Tiếng còi xe buýt vang lên "pim... pim..." chói tai khiến Ngọc sững lại. Cô định hét lên cảnh báo, nhưng đúng lúc đó, Gia Bách quay sang phía trạm xe buýt. Anh nhìn thấy cô. Ánh mắt hai người chạm nhau trong một giây ngắn ngủi. Bách khẽ nhíu mày như muốn hỏi tại sao cô vẫn chưa đi, nhưng rồi anh lại quay đi ngay lập tức để trả lời câu hỏi của Minh Anh.

Chiếc xe buýt mở cửa. Ngọc bước lên, nhưng trái tim cô đập loạn nhịp một cách vô thức. Cô nhìn qua cửa kính xe, thấy Minh Anh đang cười rạng rỡ, tay vịn vào cánh cửa xe Audi trắng.

Ngay lúc chiếc xe buýt rồ ga chuyển bánh, Ngọc nhìn thấy gã đàn ông lạ mặt kia bước ra khỏi bóng tối. Hắn không tấn công ai, hắn chỉ lặng lẽ ném một nhành hoa hồng đỏ thẫm đã nát bét xuống ngay dưới gầm xe của Gia Bách. Nhành hoa hồng ấy bị bánh xe nghiến qua, để lại một vệt nước màu đỏ thẫm trông giống như máu trên nền sỏi trắng tinh khôi mà Bách vừa mới kỳ công rải xuống.

Vị mặn của mồ hôi chảy xuống khóe môi Ngọc, hòa cùng vị đắng của sự bất lực. Cô không biết người đàn ông đó là ai, cũng không biết nhành hoa hồng bị nghiến nát kia báo hiệu điều gì. Chỉ biết rằng, khi chiếc xe buýt rời xa căn biệt thự, Ngọc nhìn thấy trong gương chiếu hậu, Gia Bách đang cúi xuống nhìn vệt đỏ dưới gầm xe, gương mặt anh bỗng chốc trở nên xám xịt và hoang mang tột độ, đôi tay anh run rẩy chạm vào cánh cửa xe như thể vừa chạm phải một điềm báo tử thần.