MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhóm Cẩm Tú Cầu Không Còn NởChương 4: KHI TÌNH YÊU LÀ MỘT CUỘC TẬN DIỆT

Khóm Cẩm Tú Cầu Không Còn Nở

Chương 4: KHI TÌNH YÊU LÀ MỘT CUỘC TẬN DIỆT

1,323 từ · ~7 phút đọc

Sau tuần trăng mật rực rỡ tại vùng biển Địa Trung Hải, Gia Bách và Minh Anh trở về căn biệt thự với một kế hoạch thay đổi hoàn toàn diện mạo tổ ấm. Buổi sáng hôm đó, bầu trời thành phố trong vắt, nắng vàng như rót mật xuống những tán lá xanh rờn, nhưng không khí trong sân nhà họ Trần lại đặc quánh sự căng thẳng.

Minh Ngọc đứng bên hiên nhà, đôi tay bấu chặt vào gấu áo len mỏng. Trước mắt cô, một đội thợ làm vườn đang đứng chờ lệnh, trên tay họ là những chiếc cuốc, xẻng và cả máy cưa cầm tay. Gia Bách đứng giữa sân, vóc dáng cao lớn của anh đổ một bóng dài trên nền đất ẩm. Anh mặc một bộ đồ thể thao đơn giản, nhưng gương mặt lại toát lên vẻ kiên định đến lạnh lùng.

"Bắt đầu đi. Nhổ sạch tận gốc, đừng để sót lại một mầm nào cả." – Giọng Gia Bách trầm thấp nhưng vang rõ trong không gian tĩnh mịch.

Tiếng máy cưa "rè... rè..." bắt đầu xé toạc bầu không khí. Ngọc cảm thấy tim mình thắt lại theo từng nhịp rung của động cơ. Những khóm cẩm tú cầu – thứ mà anh và cô đã từng cùng nhau vun xới mười năm trước – giờ đây đang bị đối xử như những loại cỏ dại độc hại. Cẩm tú cầu xanh biếc, tím nhạt, hồng phớt đang nở rộ, những cánh hoa mỏng manh rung rinh dưới nắng như đang cầu xin sự sống. Nhưng không, từng nhát cuốc giáng xuống "phập... phập..." thô bạo, đánh bật rễ cây lên khỏi mặt đất, để lộ ra những mảng đất nâu đỏ, sũng nước và ngai ngái mùi nhựa cây bị thương tổn.

"Anh Bách... thật sự phải làm đến mức này sao?" – Ngọc bước xuống sân, giọng cô run rẩy. Cô không tự ti, cô chỉ đang cảm thấy xót xa cho những linh hồn bé nhỏ đang bị bức tử.

Gia Bách quay lại nhìn em vợ. Ánh mắt anh thoáng một chút dao động khi thấy đôi mắt hoe đỏ của Ngọc, nhưng rồi anh lập tức lấy lại vẻ lý trí thường thấy. "Ngọc à, em biết tình trạng của chị em mà. Bác sĩ nói lần dị ứng trước suýt nữa đã khiến Minh Anh bị sốc phản vệ. Anh không thể đánh cược mạng sống của vợ mình chỉ vì một vài khóm hoa."

Lúc này, từ trong nhà, bà Phương — mẹ của Gia Bách — bước ra với phong thái ung dung của một người phụ nữ quyền lực. Bà diện chiếc váy lụa sang trọng, mùi nước hoa quý phái lấn át cả mùi đất ẩm. Bà tiến lại gần Ngọc, đặt bàn tay mát lạnh lên vai cô, nhưng sức ép từ lòng bàn tay ấy nặng nề như một lời cảnh báo.

"Ngọc, con đừng làm khó Bách. Nó đang làm tròn trách nhiệm của một người chồng. Con là em, nên hiểu cho nỗi lòng của anh rể. Phụ nữ chúng ta đôi khi phải biết hy sinh những sở thích nhỏ nhặt để đổi lấy sự bình yên cho gia đình lớn. Con cũng đã đến tuổi nhìn nhận mọi chuyện một cách thực tế hơn rồi đấy."

Ngọc im lặng, cảm nhận hơi lạnh từ những viên đá quý trên tay bà Phương thấm qua lớp áo len. Áp lực từ những người phụ nữ lớn tuổi trong dòng họ luôn là một tảng đá đè nặng lên vai cô. Họ luôn muốn cô phải "biết điều", phải "lùi lại", và phải chấp nhận rằng Minh Anh luôn là ưu tiên số một.

Tiếng xe hơi đỗ xịch trước cổng. Minh Anh bước xuống, rạng rỡ như một đóa hồng nhung kiêu kỳ. Chị mặc bộ váy voan trắng, che mũi bằng một chiếc khăn tay thêu hoa tỉ mỉ.

"Anh yêu, xong chưa anh? Em nghe mùi phấn hoa là thấy chóng mặt rồi." – Minh Anh nũng nịu gọi.

Gia Bách lập tức buông chiếc xẻng đang cầm trên tay, bước nhanh về phía vợ. Anh dùng cơ thể mình che chắn hướng gió để phấn hoa không bay về phía chị. "Sắp xong rồi, em vào nhà đi. Anh đã dặn thợ đổ một lớp sỏi trắng lên toàn bộ bề mặt, sau đó sẽ đặt những chậu cây lá kim nhân tạo. Sẽ không còn một hạt phấn hoa nào lọt vào phổi em được đâu."

Ngọc đứng đó, nhìn anh ân cần dìu chị vào trong. Cô nhìn xuống chân mình, nơi một nhành cẩm tú cầu màu xanh thẫm vừa bị máy cắt nghiến qua, nằm nát vụn, nhựa xanh chảy ra lấm lem trên nền đá. Cô chợt nhận ra, tình yêu của Gia Bách dành cho Minh Anh là một thứ tình yêu mang tính chiếm hữu và hủy diệt. Vì chị, anh sẵn sàng xóa sạch ký ức của chính mình, xóa sạch những buổi sáng hai anh em cùng nhau chăm chút từng mầm xanh.

Mùi đất bị xới tung bốc lên hăng hắc hòa cùng mùi nhựa cây vỡ nát tạo nên một thứ mùi vị của sự tang tóc. Ngọc cúi xuống, đôi tay run rẩy nhặt lấy nhành hoa nát. Cảm giác cánh hoa bết lại, dính bùn và lạnh ngắt khiến cô đau nhói. Cô không giận anh, vì anh có lý lẽ riêng của một người chồng tốt. Cô không giận chị, vì chị không cố ý bị bệnh. Nhưng cô giận cái định kiến "hiểu chuyện" đang thắt chặt lấy cổ mình, khiến cô ngay cả một lời than khóc cho khu vườn cũ cũng không được phép thốt ra.

Dưới cái nắng gắt của buổi trưa, tiếng đổ sỏi trắng "rào... rào..." vang lên khô khốc. Những viên đá trắng tinh, lạnh lẽo bắt đầu phủ lấp đi những vệt đất nâu, phủ lấp đi những gốc rễ cuối cùng của mùa hoa cũ. Ngọc nhìn Gia Bách, anh đang đứng kiểm tra từng bao sỏi với vẻ mặt hài lòng. Anh không một lần nhìn lại đống xác hoa đang bị chất lên xe rác.

Gia Bách đi tới chỗ Ngọc, anh lấy từ túi ra một chiếc khăn giấy sạch, nhẹ nhàng lau vệt bùn trên tay cô. "Đừng buồn, Ngọc. Sau này anh sẽ mua cho em một khu vườn khác ở nhà em, tha hồ mà trồng. Còn ở đây, anh chỉ cần Minh Anh được thở một cách thoải mái nhất."

Sự tử tế của anh lúc này giống như một loại thuốc tê, nó khiến vết thương không chảy máu ngay lập tức nhưng lại âm ỉ thối rữa bên trong. Ngọc nhìn vào đôi mắt thẳng thắn của anh, thấy trong đó một sự tỉnh táo tàn nhẫn. Anh đã chọn xong con đường của mình, và trong con đường đó, những đóa cẩm tú cầu của mười năm trước chỉ là những vật cản cần được dọn dẹp.

Ngọc quay lưng đi, bước từng bước nặng nề trên lớp sỏi mới rải. Tiếng sỏi va vào nhau "lạo xạo" nghe như tiếng vỡ vụn của những mộng tưởng cuối cùng. Khi cô vừa bước ra tới cổng, một luồng gió mạnh thổi qua, cuốn theo những cánh hoa cuối cùng bay tán loạn vào hư không. Ngọc chợt rùng mình, một cảm giác bất an ập đến khi cô nhìn thấy từ xa, một chiếc xe tải chở đầy đá cảnh đang lao về phía biệt thự với tốc độ rất nhanh, tiếng còi xe "píp... píp..." dồn dập báo hiệu một sự thay đổi không thể đảo ngược.

Liệu sự "an toàn" mà Bách đang cố công xây dựng cho Minh Anh có thực sự mang lại hạnh phúc, hay nó chính là khởi đầu cho một chuỗi những bi kịch mà sỏi đá cũng không thể che lấp?