Dưới cái nắng gay gắt của buổi trưa, không gian trong sân biệt thự nhà họ Trần bị xé toạc bởi những âm thanh thô bạo. Tiếng máy nghiền rác "ầm... ầm... rào..." vang lên khô khốc phía ngoài cổng, nơi những thân cây cẩm tú cầu cuối cùng đang bị quăng quật vào thùng xe. Mùi hăng hắc của nhựa cây bị vỡ nát hòa lẫn với mùi khói bụi từ chiếc xe tải tạo nên một thứ không khí đặc quánh, khiến Minh Ngọc cảm thấy lồng ngực mình như có ai đó bóp nghẹt.
Gia Bách đứng đó, vóc dáng cao lớn sừng sững giữa cái nền sân bắt đầu được phủ sỏi trắng. Anh không nhìn về phía những người thợ đang hối hả dọn dẹp xác hoa, mà đang mải miết kiểm tra lại hệ thống lọc không khí mới lắp đặt ở hiên nhà. Đôi bàn tay anh từng kiên nhẫn dạy cô cách bấm ngọn, tỉa cành mười năm trước, giờ đây lại là đôi bàn tay ký lệnh triệt hạ mọi mầm xanh trong khu vườn này.
Ngọc chậm chạp bước xuống bậc tam cấp. Đôi giày búp bê của cô khẽ chạm vào lớp sỏi mới đổ, tạo nên những tiếng "lạo xạo... sột soạt" nghe thật chói tai và cô độc. Khi cô tiến lại gần Bách, cô thấy những cánh hoa cẩm tú cầu màu xanh thẫm bị gió cuốn, nằm vương vãi ngay dưới gót giày da bóng loáng của anh.
"Anh Bách..." – Giọng Ngọc khẽ run, gần như bị át đi bởi tiếng động cơ xe tải.
Gia Bách quay lại. Ánh mắt anh nhìn cô bình thản, một sự bình thản đến tàn nhẫn. "Ngọc đó hả? Sao em chưa vào trong với chị? Ngoài này bụi bặm và mùi hăng lắm."
Ngọc nhìn xuống chân anh. Một đóa hoa cẩm tú cầu màu tím nhạt, vốn là đóa đẹp nhất còn sót lại, vừa bị gót giày của anh nghiến lên khi anh xoay người. Những cánh hoa mỏng manh nát vụn, nhựa hoa bết vào lớp sỏi trắng tạo thành một vết bẩn xám xịt. Cô ngồi thụp xuống, đôi tay run rẩy nhặt lấy những mảnh vụn nát bét ấy. Cảm giác nhựa cây dính dáp trên đầu ngón tay, lạnh lẽo và đầy mùi tử khí của thực vật khiến Ngọc muốn khóc, nhưng nước mắt lại lặn ngược vào trong.
"Nó... nó từng là cây anh thích nhất mà." – Cô thì thầm, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Bách nhìn xuống cô, hơi nhíu mày. Anh không hiểu sự xúc động của cô, hay đúng hơn, anh không còn cho phép mình hiểu. "Đó là chuyện của mười năm trước rồi Ngọc. Lúc đó anh chưa gặp Minh Anh. Bây giờ, sự an toàn của chị em là quan trọng nhất. Một khu vườn, dù có đẹp đến đâu, nếu nó làm hại đến người mình yêu thì nó cũng chỉ là rác rưởi."
"Rác rưởi sao?" – Ngọc ngẩng đầu lên, ánh mắt cô không còn sự nhẫn nhịn thường ngày mà chứa đựng một nỗi đau trực trào.
Lúc này, bà Phương bước tới từ phía cổng, đôi giày cao gót của bà gõ xuống nền sỏi nghe "cộp... cộp..." đầy uy quyền. Bà nhìn thấy Ngọc đang lấm lem bùn đất dưới chân Bách, chân mày bà khẽ nhướng lên đầy vẻ khó chịu.
"Ngọc! Con đang làm cái trò gì vậy?" – Giọng bà Phương sắc lẹm. "Con lớn rồi, đừng có tính tình trẻ con như thế. Chỗ này là chỗ làm việc, không phải chỗ để con ngồi nhặt nhạnh mấy thứ phế thải này. Đứng dậy, vào nhà rửa tay ngay đi. Sắp tới giờ cơm rồi, đừng để chị con nhìn thấy cảnh này lại suy nghĩ lung tung."
Bà Phương không đợi Ngọc trả lời, bà quay sang Bách, nụ cười lập tức trở nên hài lòng: "Bách, con làm tốt lắm. Sạch sẽ thế này mới đúng chất một biệt thự hiện đại. Phụ nữ nhà mình là để nâng niu, không phải để hắt hơi vì mấy cái loại hoa lá rẻ tiền này."
Ngọc cảm nhận được sức nặng của sự khinh miệt. Trong mắt họ, khu vườn này, kỷ niệm này, và có lẽ là cả tình cảm thầm kín của cô, đều chỉ là những thứ "rẻ tiền" cần được dọn dẹp để nhường chỗ cho một cuộc sống hoàn hảo, logic. Cô đứng dậy, đôi tay vẫn siết chặt những cánh hoa nát vụn đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Đau. Nhưng cái đau đó không thấm vào đâu so với sự bàng hoàng khi nhận ra vị trí của mình trong lòng Gia Bách.
Cô chỉ là một người em vợ "biết điều". Cô chỉ là một phần của cái bóng Minh Anh. Toàn bộ ký ức mười năm của cô, những buổi sáng chờ đợi anh bên hàng rào, những lần cùng anh vun đất dưới mưa, tất cả đều đã bị anh nhổ bỏ tận gốc, không một chút luyến tiếc, giống như cách anh đang nhổ bỏ những gốc cẩm tú cầu này.
Minh Anh từ trên lầu nhìn xuống, chị vẫy tay gọi, nụ cười rạng rỡ của người chiến thắng vô hình hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp. "Ngọc ơi! Vào đây chị cho xem bộ trang sức anh Bách vừa mua bù cho chị vì vụ dị ứng này, đẹp lắm!"
Bách mỉm cười với vợ, rồi quay sang Ngọc, giọng anh lại trở về vẻ khách sáo, tử tế thường lệ: "Vào đi em. Đừng giữ mấy thứ bẩn thỉu đó nữa, vứt đi cho sạch tay."
Anh lách qua người cô, bước đi một cách dứt khoát. Ngọc đứng trơ trọi giữa sân sỏi trắng xóa. Gió thổi qua, cuốn theo mùi trầm hương từ người bà Phương và mùi sỏi đá khô khốc. Cô mở lòng bàn tay ra, những cánh hoa cẩm tú cầu giờ chỉ còn là một nắm vụn màu xám nâu, héo hắt và không còn chút sức sống nào.
Ngọc chầm chậm đi về phía xe rác đang chuyển bánh. Cô không vứt chúng đi. Cô gói tất cả vào một chiếc khăn tay cũ, cất sâu vào túi áo. Khi chiếc xe tải khuất bóng sau góc phố, Ngọc chợt nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt đứng ở phía đối diện, người mà cô đã thấy lúc nãy. Lần này, hắn không nhìn Bách. Hắn nhìn chằm chằm vào cô bằng một đôi mắt sâu hoắm, rồi từ từ đưa một ngón tay lên môi, làm một cử hiệu im lặng, trước khi biến mất vào con hẻm nhỏ.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Ngọc. Cô cảm nhận được một điều gì đó đang sụp đổ, không chỉ là khu vườn, mà là trật tự yên bình của gia đình này. Tiếng chuông gió thủy tinh treo trên hiên nhà bỗng reo lên "leng keng... leng keng..." dồn dập, báo hiệu một cơn giông bão sắp sửa ập xuống từ phía biển xa.