Nửa năm sau ngày cưới, căn biệt thự của Gia Bách và Minh Anh đã hoàn toàn thay da đổi thịt. Mảnh vườn trước cổng giờ đây phẳng lì, được phủ một lớp sỏi trắng tinh khôi, lấp lánh dưới ánh đèn cao áp như những hạt kim cương nhân tạo. Không còn một mầm xanh, không còn mùi đất ẩm, chỉ còn lại sự sang trọng, khô khốc và ngăn nắp đến cực đoan.
Minh Ngọc đứng ở phòng khách, tay bưng khay trà hoa cúc – loại trà duy nhất mà Minh Anh có thể uống mà không lo bị kích ứng khứu giác. Cô khẽ rùng mình khi luồng gió lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm thổi qua. Trong căn nhà này, nhiệt độ luôn được giữ ở mức 22°C để bảo quản những bức tranh sơn dầu đắt tiền và những món đồ da xa xỉ mà chị gái cô yêu thích.
"Ngọc! Em đã gọi thợ đến xem lại cái bồn tắm chưa? Chị đã nói là nó có tiếng kêu 'u u' rất khó chịu mỗi khi xả nước nóng mà!"
Tiếng của Minh Anh vọng xuống từ tầng hai, kèm theo tiếng gót giày gõ "cộp... cộp..." dồn dập trên bậc cầu thang đá cẩm thạch. Chị hiện ra với gương mặt trang điểm kỹ lưỡng nhưng đôi mày liễu lại đang nhíu chặt đầy vẻ bực dọc. Minh Anh vốn là tiểu thư, từ nhỏ đã được nuông chiều, nay bước vào cuộc sống hôn nhân, những rắc rối vụn vặt thường nhật đối với chị đều là những thảm họa không thể chịu đựng nổi.
"Dạ, họ sẽ đến vào lúc ba giờ chiều nay ạ." – Ngọc ôn tồn đáp, tay nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn gỗ mun.
Minh Anh ngồi xuống sofa, cầm tách trà lên nhưng rồi lại đặt mạnh xuống đĩa sứ nghe "cạch" một tiếng sắc lẹm. "Thật là! Anh Bách dạo này cứ đi công tác suốt, mấy việc vặt vãnh này chẳng lẽ cũng để chị phải lo sao? Ngọc à, may mà có em sang đây thường xuyên, chứ chị chẳng biết xoay xở thế nào với đống máy móc này nữa."
Ngọc mỉm cười nhạt, đôi tay khẽ siết lấy vạt áo. Cô sang đây không phải để làm người giúp việc, nhưng vì thương chị, và có lẽ là vì một chút tâm tư thầm kín muốn được hít thở chung một bầu không khí với người đàn ông ấy, cô đã vô tình trở thành "người giải quyết rắc rối" cho tổ ấm này. Cô nghe được tiếng thở dài của Minh Anh, ngửi thấy mùi nước hoa nồng nàn lan tỏa, và cảm nhận được sự ngột ngạt của một hạnh phúc đang được vận hành bằng tiền bạc và sự phục dịch.
Tối hôm đó, Gia Bách về nhà muộn. Tiếng động cơ xe Audi gầm lên rồi tắt lịm ngoài sân sỏi nghe "rào... rào...". Ngọc đang ở trong bếp chuẩn bị bữa khuya thì thấy anh bước vào. Trông anh gầy hơn, đôi mắt mệt mỏi ẩn sau gọng kính trắng. Anh tháo cà vạt, vắt lên thành ghế, mùi gỗ đàn hương quen thuộc hòa lẫn với mùi khói thuốc nhàn nhạt tỏa ra từ người anh.
"Ngọc còn chưa về sao?" – Bách hỏi, giọng anh khàn đặc.
"Chị Anh nói hôm nay đau đầu, nên em ở lại nấu chút súp cho chị ấy." – Ngọc rót cho anh một ly nước ấm, hơi nóng từ ly nước bốc lên, làm mờ đi một góc tầm mắt cô.
Bách nhận lấy ly nước, ngón tay anh vô tình chạm vào tay cô. Cảm giác mát lạnh từ da thịt anh khiến Ngọc giật mình, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Anh nhìn cô, ánh mắt thoáng qua một sự biết ơn kín đáo. "Cảm ơn em. Nếu không có em, chị ấy chắc sẽ suy sụp vì mấy chuyện nhỏ nhặt mất. Anh bận quá, không thể sát sao hết được."
Đúng lúc đó, bà Phương – mẹ của Bách – từ phòng trong bước ra. Bà nhìn cảnh hai người đứng trong bếp, đôi mắt sắc sảo khẽ nheo lại. Bà bước tới, tiếng trang sức vàng chạm vào nhau "lẻng xẻng" theo mỗi bước chân.
"Bách, con về rồi à? Sao lại để em vợ phải vất vả thế này?" – Bà Phương nói, giọng bà trầm thấp nhưng đầy uy lực. Bà xoay sang nhìn Ngọc, bàn tay gầy guộc đeo nhẫn ngọc bích chạm vào vai cô, lực nhấn đủ để Ngọc cảm thấy tê dại. "Ngọc này, ta biết con chu đáo, nhưng con cũng phải nghĩ cho bản thân mình nữa. Con cứ ở đây mãi, người ngoài nhìn vào lại bảo nhà họ Trần này không biết dạy dỗ em vợ, để con phải đi làm thay phần người làm. Với lại, Minh Anh nó cũng cần phải tự lập để quán xuyến gia đình chứ?"
Lời nói của bà Phương như một mũi kim đâm vào lòng tự trọng của Ngọc. Bà không sai, xét về lý, cô đang can thiệp quá sâu vào đời sống riêng của họ. Nhưng xét về tình, nếu cô không có mặt, căn nhà này chắc chắn sẽ ngập trong những cơn giận dỗi của chị gái và sự im lặng mệt mỏi của anh rể.
"Con xin lỗi bác, con sẽ về ngay đây ạ." – Ngọc cúi đầu, bàn tay cô run rẩy thu dọn đồ đạc.
Bách định nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị của mẹ, anh lại thôi. Anh mệt mỏi xoa thái dương, âm thanh của sự thỏa hiệp hiện rõ trong tiếng thở dài. Logic của gia đình anh là sự tôn ti, là hình ảnh hoàn hảo trước mắt xã hội. Ngọc hiểu, cô chỉ là một mảnh ghép nhỏ bé, có thể bị thay thế bất cứ lúc nào khi nó làm hỏng bức tranh chung.
Khi Ngọc dắt xe ra cổng, tiếng sỏi trắng dưới bánh xe nghiến lên "rắc... rắc..." như tiếng những mảnh vụn ký ức bị vỡ nát lần nữa. Cô nhìn lại cửa sổ phòng ngủ trên tầng hai, nơi ánh đèn vàng ấm áp đang tỏa ra. Ở đó, chắc hẳn Bách đang dỗ dành Minh Anh, và chị ấy sẽ lại nũng nịu về cái bồn tắm hỏng hay những rắc rối mà Ngọc đã âm thầm xử lý xong.
Cơn mưa đêm bắt đầu rơi lất phất. Ngọc không mặc áo mưa, cô để những giọt nước lạnh buốt thấm vào da thịt. Mùi đất ẩm từ những kẽ sỏi bốc lên – một mùi hương yếu ớt còn sót lại của khu vườn cũ. Cô chợt nhớ lại bàn tay Bách lúc nãy, nó không còn ấm áp như mười năm trước, nó mang cái lạnh của đá cảnh và sự tỉnh táo tàn nhẫn của thực tại.
Ngay khi cô vừa rẽ ra khỏi con phố biệt thự, một chiếc xe tải màu đen không bật đèn pha bỗng nhiên từ trong hẻm lao ra, tạt ngang qua đầu xe Ngọc. Tiếng phanh xe rít lên "kít...ít..." xé toạc màn mưa. Ngọc ngã xuống, đầu gối va vào cạnh sắc của lề đường đau nhói. Trong cơn choáng váng, cô nhìn thấy gã đàn ông lạ mặt lần trước bước xuống xe. Hắn không nhìn cô, mà nhìn chằm chằm về phía ngôi biệt thự của Bách, tay hắn cầm một bức ảnh đã bị xé nát, chỉ còn lại hình ảnh một khóm hoa cẩm tú cầu xanh thẫm vấy đầy những vệt sơn đỏ như máu.