MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhóm Cẩm Tú Cầu Không Còn NởChương 7: CHIẾC BÌNH PHA LÊ RẠN VỠ

Khóm Cẩm Tú Cầu Không Còn Nở

Chương 7: CHIẾC BÌNH PHA LÊ RẠN VỠ

1,285 từ · ~7 phút đọc

Mưa bắt đầu nặng hạt hơn khi Minh Ngọc trở lại biệt thự vào sáng hôm sau. Tiếng nước mưa va đập vào những phiến đá cảnh trong sân nghe "tộp... tộp..." đều đặn, một thứ âm thanh khô khốc không có sự mềm mại của cỏ cây che chở. Ngọc đứng dưới mái hiên, rũ sạch những hạt nước đọng trên chiếc áo khoác mỏng. Bên trong nhà, mùi hương trầm nồng đậm từ phòng của bà Phương tỏa ra, len lỏi vào từng kẽ không khí, tạo nên một sự uy nghiêm đến nghẹt thở.

Mối quan hệ giữa Gia Bách và Minh Anh, nhìn từ bên ngoài, vẫn là một bức tranh hoàn mỹ. Nhưng chỉ có Ngọc, người thường xuyên có mặt để dọn dẹp những "đống đổ nát" cảm xúc, mới thấy được những vết rạn li ti trên bề mặt pha lê ấy.

"Ngọc! Em xem này, anh Bách lại quên kỷ niệm sáu tháng ngày cưới rồi!"

Minh Anh ngồi giữa đống túi xách hàng hiệu, gương mặt chị đỏ bừng vì giận dữ. Chị ném chiếc điện thoại xuống nệm ghế sofa, tiếng "bộp" nghe thật nặng nề. Minh Anh không sai khi đòi hỏi sự quan tâm, bởi chị vốn là trung tâm của vũ trụ từ khi còn là một cô bé. Nhưng đối với một người đàn ông đang gánh trên vai cả một tập đoàn như Bách, những ngày kỷ niệm lẻ tẻ đôi khi trở thành một gánh nặng vô hình.

"Chắc anh ấy đang kẹt cuộc họp quan trọng thôi chị. Để em chuẩn bị một bữa tối thật đặc biệt, chị chỉ cần diện bộ váy đẹp nhất, anh Bách về thấy chị chắc chắn sẽ hối lỗi ngay." – Ngọc nhẹ nhàng an ủi, tay khéo léo sắp xếp lại những món đồ hỗn độn trên bàn.

Cô di chuyển quanh phòng khách, ngón tay lướt qua những bề mặt đá lạnh lẽo. Cô nhớ mùi của đất ẩm, nhớ cái cảm giác thô ráp của vỏ cây mà anh từng chỉ cô cách phân biệt. Ở đây, mọi thứ đều trơn nhẵn và vô tri. Ngọc thấy mình như một người thợ sửa chữa thầm lặng, vá víu những lỗ hổng trong tâm hồn của chị gái để giữ cho anh rể một bến đỗ bình yên.

Trưa hôm đó, bà Phương gọi Ngọc vào phòng riêng. Căn phòng ngập tràn mùi hương cổ điển và sự tĩnh lặng tuyệt đối. Bà ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn cẩm thạch. Ánh mắt bà không giấu nổi sự sắc sảo khi nhìn đứa cháu gái của bạn thân mình.

"Ngọc, ta hỏi thật lòng, con thấy con Anh dạo này thế nào?" – Giọng bà Phương trầm thấp, mang theo sức ép của một người đã đi qua quá nửa đời người.

"Dạ... chị Anh vẫn tốt ạ, chỉ là đôi khi hơi nhạy cảm một chút." – Ngọc giữ giọng mình bình ổn.

Bà Phương thở dài, tiếng thở dài nghe "hắt" ra đầy sự toan tính. "Nó quá tiểu thư. Bách nó cần một người vợ biết chia sẻ áp lực công việc, chứ không phải một người vợ chỉ biết hờn dỗi vì mấy cái túi xách hay ngày kỷ niệm. Ngọc, ta thấy con có tố chất của một người phụ nữ gia đình thực thụ. Nhưng con phải hiểu, nếu con cứ mãi làm thay nó mọi việc, nó sẽ không bao giờ lớn lên được. Và con..." – Bà dừng lại, nhìn xoáy vào mắt Ngọc – "...con cũng đang tự lãng phí tuổi trẻ của mình vào một cuộc hôn nhân không phải của con. Con định làm 'cái bóng' cho chị mình đến bao giờ?"

Câu hỏi của bà Phương như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Ngọc. Nó không chỉ là sự nhắc nhở về vị trí em vợ, mà còn là một sự công kích trực diện vào tâm lý đang đấu tranh của cô. Ngọc không tự ti, cô biết giá trị của mình, nhưng sự "hiểu chuyện" và lòng trắc ẩn dành cho Bách khiến cô tự nguyện bước vào cái lồng không cửa này.

"Con chỉ muốn anh chị hạnh phúc thôi ạ." – Ngọc trả lời, nhưng trong lòng cô, một sự xao động mãnh liệt đang diễn ra.

Áp lực từ bà Phương, sự nhõng nhẽo của Minh Anh và ánh mắt mệt mỏi của Gia Bách tạo thành một gọng kìm bóp nghẹt Ngọc. Cô bước ra khỏi phòng bà, cảm thấy đôi chân mình như đeo chì. Khi đi ngang qua phòng làm việc của Bách, cửa khép hờ. Cô nhìn thấy anh đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống sân sỏi trắng xóa dưới mưa.

Bách không nhận ra sự hiện diện của cô. Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, bả vai khẽ run lên vì mệt mỏi. Tiếng mưa rơi "rào rào" ngoài kia dường như cũng đang trút xuống lòng anh. Ngọc đứng lặng người, cô ngửi thấy mùi cà phê đắng ngắt từ chiếc cốc bỏ dở trên bàn và mùi giấy tờ mới. Cô muốn bước vào, muốn đặt tay lên vai anh như cái cách anh từng xoa đầu cô bé mười tuổi năm nào, nhưng đôi bàn chân cô như bị đóng đinh tại chỗ.

Chiều muộn, Ngọc chuẩn bị ra về. Khi cô dắt xe qua cổng, một nhành hoa lạ nằm rơi trên mặt sỏi trắng. Đó là một nhành linh lan nhỏ xíu, trắng muốt, trông lạc lõng giữa những viên đá lạnh lẽo. Cô cúi xuống nhặt lên, cảm nhận sự mềm mại yếu ớt của cánh hoa.

Đột ngột, một bàn tay lớn nắm lấy cổ tay cô. Ngọc giật mình, nhành linh lan rơi khỏi tay. Là Gia Bách. Anh đứng đó, hơi thở có chút dồn dập, mái tóc hơi ướt vì nước mưa.

"Đừng nhặt nó lên." – Giọng Bách trầm xuống, có chút gì đó khẩn thiết. "Linh lan... Minh Anh cũng dị ứng với nó."

Ngọc nhìn anh, thấy trong mắt anh không phải là sự lo lắng cho vợ, mà là một nỗi sợ hãi mơ hồ. "Ai đã để nó ở đây hả anh?"

Bách không trả lời. Anh nhìn về phía con hẻm tối đối diện biệt thự. Ánh đèn đường nhập nhòe hắt lên gương mặt anh những mảng sáng tối bất định. Anh khẽ buông tay Ngọc ra, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay anh vẫn còn vương lại trên da thịt cô, nóng hổi và đầy ám ảnh giữa cơn mưa lạnh.

"Về đi Ngọc. Muộn rồi." – Anh nói, rồi quay lưng bước vào trong, tiếng sỏi dưới chân anh nghiến lên "lạo xạo... rắc... rắc..." như tiếng một thứ gì đó sắp sửa đổ vỡ tan tành.

Ngọc đứng đó, nhìn nhành linh lan bị nước mưa vùi lấp vào kẽ sỏi. Cô chợt nhận ra, căn biệt thự này không phải là một tổ ấm, nó là một pháo đài mà Bách đang cố công xây dựng để chống lại một kẻ thù giấu mặt nào đó. Và trong pháo đài ấy, cô chỉ là một người canh gác thầm lặng, canh giữ cho một hạnh phúc mà chính cô cũng không biết nó có thực sự tồn tại hay không. Khi cô vừa nổ máy xe, qua gương chiếu hậu, Ngọc thấy bóng dáng một người phụ nữ trung niên lạ mặt đứng ở góc tường, bà ta đang nhìn chằm chằm vào cửa sổ phòng Minh Anh với một nụ cười méo mó, trên tay bà ta cầm một chiếc khăn tay cũ nát có thêu hình một khóm cẩm tú cầu màu máu.