Chiều tà, không gian trong căn biệt thự nhà họ Trần bị bao phủ bởi một thứ ánh sáng vàng vọt, vắt ngang qua những khung cửa kính lớn. Minh Ngọc bước vào phòng khách, cảm giác đầu tiên xâm chiếm lấy cô không phải là sự sang trọng thường thấy, mà là một mùi hương hỗn tạp giữa phấn hoa hồng nồng nặc và mùi thuốc xịt khuẩn lạnh lẽo.
"Chị nói rồi, chị không thể chịu nổi cái mùi này! Ai đã mang chúng vào đây?"
Tiếng hét của Minh Anh vang lên từ trên lầu, kéo theo đó là tiếng đổ vỡ của đồ sứ. "Xoảng!" – một âm thanh chói lót xé toạc sự tĩnh lặng. Ngọc vội vã chạy lên, đôi chân cô lướt nhanh trên mặt cầu thang đá mát lạnh. Tại hành lang, cô thấy Minh Anh đang run rẩy, lưng tựa chặt vào tường, tay chỉ vào một lẵng hoa hồng nhung đỏ thẫm đặt ngay cửa phòng ngủ. Những cánh hoa rực rỡ đến cực đoan, nhưng đối với Minh Anh, chúng chẳng khác nào những lưỡi dao tẩm độc.
"Bình tĩnh đi chị, chắc là người giao hàng nhầm lẫn thôi." – Ngọc tiến lại gần, dùng một chiếc khăn phủ lên lẵng hoa để ngăn phấn hoa phát tán, rồi nhanh chóng mang nó đi.
Khi đi ngang qua phòng sinh hoạt chung, Ngọc bắt gặp ánh mắt của bà Phương. Bà đứng đó, tay cầm chuỗi hạt mân côi bằng gỗ đen, gương mặt không một chút gợn sóng. Bà tiến lại gần Ngọc, mùi trầm hương già cỗi trên người bà tỏa ra, lấn át chút hương hoa hồng còn sót lại.
"Con thấy chưa Ngọc?" – Bà Phương nói, giọng thấp và khàn, nghe như tiếng lá khô cọ vào nhau. "Sự yếu đuối của chị con đang dần biến căn nhà này thành một nhà giam. Bách nó đi làm về đã đủ mệt mỏi, vậy mà còn phải đối mặt với những cơn hoảng loạn vô lý này. Nếu con thực sự thương anh chị, con phải biết cách 'dọn dẹp' cho sạch sẽ, không chỉ là hoa, mà là cả những cảm xúc dư thừa."
Bà Phương nắm lấy cổ tay Ngọc, lực siết từ những ngón tay gầy guộc nhưng cứng như gọng kìm khiến Ngọc cảm thấy đau nhói. Ánh mắt bà như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc "em gái ngoan ngoãn" của cô. Bà không chỉ gây sức ép về việc chăm sóc Minh Anh, mà còn đang ngầm nhắc nhở Ngọc về bổn phận giữ kín những tâm tư riêng tư để không làm hỏng thể diện gia tộc.
Đêm đó, Gia Bách trở về với gương mặt phờ phạc. Anh bước vào nhà, tháo bỏ chiếc áo vest đắt tiền, để lộ bờ vai rộng nhưng trĩu nặng áp lực. Ngọc đang đứng ở bếp pha cho anh một tách trà gừng nóng. Hơi nước bốc lên "nghi ngút", mang theo vị cay nồng dịu nhẹ.
"Anh Bách, trà của anh đây."
Bách nhận lấy tách sứ, ngón tay anh chạm vào tay Ngọc. Một cảm giác nhám nhẹ từ những vết chai tay làm vườn cũ kỹ của anh — thứ dấu vết hiếm hoi còn sót lại của người thiếu niên năm ấy — khiến tim Ngọc thắt lại. Anh nhìn cô, đôi mắt sau làn khói trà hiện lên vẻ mệt mỏi đến cùng cực.
"Cảm ơn em, Ngọc. Anh không biết nếu không có em ở đây quán xuyến, mọi chuyện sẽ tệ đến mức nào."
Anh nhấp một ngụm trà, tiếng "khà" nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực. Ngay lúc đó, từ trên phòng ngủ, tiếng Minh Anh lại vang lên, đòi hỏi một loại tinh dầu đặc biệt mà chỉ Ngọc mới biết chỗ mua. Bách đặt tách trà xuống, nụ cười vừa hé mở lập tức tắt ngấm. Anh nhìn Ngọc, ánh mắt chứa đựng một sự bất lực lặng lẽ nhưng đầy logic của một người đàn ông đã chọn gánh vác trách nhiệm.
"Để em lên với chị ấy. Anh nghỉ ngơi đi." – Ngọc nói khẽ.
Cô bước đi, nhưng cảm giác về cái chạm tay lúc nãy vẫn còn nóng hổi. Cô nhận ra mình đang đứng giữa một ván bài nghiệt ngã: Một bên là chị gái xinh đẹp nhưng mong manh như pha lê, một bên là người đàn ông cô yêu đang dần kiệt sức vì chính sự mong manh đó. Và bà Phương, giống như một người cầm trịch lạnh lùng, luôn sẵn sàng dùng sự "hiểu chuyện" của Ngọc để trám vào những rạn nứt của họ.
Khi Ngọc chuẩn bị rời biệt thự để về nhà mình, cô vô tình nhìn thấy một bóng người đứng dưới gốc cây đại thụ ngoài cổng sắt. Là người đàn ông lạ mặt ấy. Hắn đang cầm một chiếc kéo cắt tỉa loại lớn, loại mà Bách từng dùng để chăm sóc vườn cẩm tú cầu. Tiếng kéo cắt vào không trung "khập... khập..." sắc lạnh và dứt khoát.
Ngọc định gọi bảo vệ, nhưng gã đàn ông bỗng quay lại. Dưới ánh đèn đường vàng đục, cô thấy hắn đang mỉm cười — một nụ cười méo mó. Hắn giơ lên một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trên có khắc tên của cô và Bách, lồng vào nhau bằng những nét chữ nguệch ngoạc của trẻ con. Đó là chiếc hộp bí mật mà hai người đã cùng nhau chôn dưới gốc cây cẩm tú cầu mười năm trước.
Một cơn gió lạnh tạt qua, mang theo mùi của đất ẩm bị đào xới và mùi của sự mục nát. Ngọc cảm thấy toàn thân mình đông cứng. Chiếc hộp đó lẽ ra phải biến mất cùng khu vườn đã bị san phẳng, tại sao nó lại nằm trong tay kẻ này? Một cảm giác kinh hoàng ập đến, cô chợt nhận ra rằng, dù Bách có cố gắng đổ bao nhiêu sỏi trắng để che lấp quá khứ, thì những hạt mầm cũ vẫn đang âm thầm nảy nở trong bóng tối, chờ ngày trồi lên để đòi lại vị trí của chúng.
Khi gã đàn ông quay lưng chạy vào bóng đêm, Ngọc thấy một vật gì đó rơi ra từ túi của hắn. Cô chạy lại nhặt lên. Đó là một tấm ảnh cũ, trong ảnh là Gia Bách lúc mười lăm tuổi, đang mỉm cười hạnh phúc bên một khu vườn rực rỡ, nhưng gương mặt của người con gái đứng cạnh anh — người mà Ngọc luôn ngỡ là mình — đã bị ai đó dùng dao rạch nát, chỉ còn lại một khoảng trống đen ngòm đến rợn người.