MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhóm Cẩm Tú Cầu Không Còn NởChương 9: NHỮNG MẢNH GHÉP TRONG BÓNG ĐÊM

Khóm Cẩm Tú Cầu Không Còn Nở

Chương 9: NHỮNG MẢNH GHÉP TRONG BÓNG ĐÊM

1,313 từ · ~7 phút đọc

Màn đêm buông xuống, căn biệt thự nhà họ Trần chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa và tiếng những viên sỏi trắng ngoài sân khẽ va vào nhau "lạo xạo" mỗi khi có con mèo hoang nào đó chạy qua. Minh Ngọc ngồi trong căn bếp nhỏ, đôi bàn tay cô vẫn còn vương chút hơi lạnh từ tấm ảnh cũ mà cô vừa nhặt được ngoài cổng.

Dưới ánh đèn bếp vàng mờ, tấm ảnh hiện lên đầy ám ảnh. Gương mặt bị rạch nát của cô gái đứng cạnh Gia Bách mười năm trước như một hố đen nuốt chửng mọi ký ức tươi đẹp. Ngọc đưa ngón tay lướt nhẹ lên vết rạch, cảm nhận sự thô ráp của giấy ảnh bị xé toạc. Tại sao kẻ đó lại giữ thứ này? Và tại sao hắn lại xuất hiện vào đúng thời điểm cuộc hôn nhân của Bách và chị Anh đang lộ rõ những vết nứt?

"Ngọc, sao em vẫn chưa ngủ?"

Giọng nói trầm thấp của Gia Bách vang lên sau lưng khiến Ngọc giật mình. Cô vội vã giấu tấm ảnh vào túi tạp dề, tim đập "thình thịch" liên hồi. Bách bước vào bếp, anh chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng đã mở cúc cổ, tay áo xắn cao để lộ đôi cánh tay rắn chắc nhưng mệt mỏi. Mùi rượu vang nhè nhẹ quyện cùng mùi gỗ đàn hương tỏa ra từ người anh, cho thấy anh vừa tự thưởng cho mình một ly để dỗ giấc ngủ.

"Em... em định pha chút sữa nóng cho chị Anh. Chị ấy dạo này khó ngủ quá." – Ngọc nói dối, giọng cô hơi lạc đi.

Bách dựa lưng vào kệ bếp, ánh mắt anh nhìn chăm chằm vào khoảng không vô định. "Cảm ơn em. Anh đôi khi thấy mình thật tệ. Anh lo được cho cả ngàn nhân viên, nhưng lại không biết cách làm cho vợ mình cảm thấy bình yên trong chính căn nhà của cô ấy."

Ngọc nhìn anh, lòng đau thắt lại. Cô muốn nói với anh về gã đàn ông lạ mặt, về chiếc hộp gỗ bị đào xới, nhưng lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Cô biết Bách là người thực tế, anh tin vào logic và những con số. Nếu cô nói về những linh cảm hay những sự việc mơ hồ này, liệu anh có tin, hay lại cho rằng cô đang quá nhạy cảm giống như cách bà Phương vẫn thường nói?

Sáng hôm sau, áp lực từ những người phụ nữ lớn tuổi trong gia đình lại tiếp tục bủa vây Ngọc. Bà Phương gọi cô vào phòng trà, nơi khói hương trầm tỏa ra "nghi ngút", tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Ngồi cạnh bà là bà nội của Bách, một người phụ nữ quyền quý với đôi mắt sắc lẹm có thể nhìn thấu tâm can người đối diện.

"Ngọc à," – Bà nội lên tiếng, tiếng chén sứ chạm vào đĩa nghe "cạch" một phát đanh gọn. "Chúng ta quan sát con lâu rồi. Con là đứa trẻ ngoan, biết hy sinh. Nhưng sự hy sinh của con đang vô tình dung túng cho tính khí thất thường của Minh Anh. Con có biết tại sao Bách nó lại tự tay nhổ bỏ khu vườn đó không?"

Ngọc hơi sững người. "Dạ, vì chị Anh bị dị ứng phấn hoa..."

"Đó chỉ là bề nổi thôi." – Bà Phương tiếp lời, nụ cười của bà không chạm tới ánh mắt. "Nó nhổ bỏ là để đoạn tuyệt với quá khứ. Bách nó cần một tương lai rạng rỡ, một người vợ xứng tầm để đứng cạnh nó trên thương trường, chứ không phải một người chỉ biết trốn trong phòng và sợ hãi những bông hoa. Nếu con cứ mãi đứng ra gánh vác thay chị con những việc vặt, con đang gián tiếp đẩy Bách vào sự cô đơn đấy. Con có muốn thấy anh rể mình kiệt sức không?"

Những lời nói đó giống như những nhát búa nện vào tâm trí Ngọc. Họ không dùng vũ lực, họ dùng đạo đức và trách nhiệm để ép cô vào chân tường. Họ muốn cô phải đẩy Minh Anh ra xa, hoặc chính cô phải lùi lại để Minh Anh tự đối mặt với giông bão. Sự giằng xé giữa tình thâm và tình cảm thầm kín dành cho Bách khiến Ngọc cảm thấy mình như đang đứng giữa hai dòng nước xoáy.

Buổi chiều, khi đang dọn dẹp lại kho chứa đồ cũ ở phía sau biệt thự, Ngọc vô tình phát hiện ra một ngăn kéo bí mật bị kẹt trong chiếc tủ gỗ mục nát. Cô dùng một chiếc tua vít nhỏ bẩy mạnh, tiếng gỗ kêu "rắc... rắc..." khô khốc báo hiệu sự đầu hàng. Bên trong là một cuốn nhật ký cũ, bìa đã ố vàng theo thời gian.

Ngọc run rẩy mở trang đầu tiên. Đó là nét chữ của Gia Bách thời thiếu niên. Những dòng chữ nhảy múa trên trang giấy, kể về những buổi chiều anh trốn học để chăm sóc khu vườn, về niềm đam mê với cây cỏ mà anh chưa bao giờ dám nói với cha mẹ. Và ở trang cuối cùng, trước khi cuốn nhật ký bị bỏ dở, anh đã viết: "Nếu một ngày tôi phải phá bỏ khu vườn này, thì đó là lúc tôi đã đánh mất chính mình để trở thành món đồ chơi trong tay định mệnh."

Mùi giấy cũ mốc và mùi mực nhạt phai tỏa ra, khiến Ngọc cảm thấy như mình vừa chạm vào linh hồn vụn vỡ của người đàn ông đang đứng ở đỉnh cao danh vọng kia. Hóa ra, việc anh nhổ bỏ khu vườn không phải là một hành động logic vì tình yêu, mà là một cuộc hành hình bản thân để làm hài lòng kỳ vọng của gia tộc.

Đúng lúc đó, một âm thanh lạ vang lên từ phía cửa kho. "Cạch!" – tiếng khóa cửa bị sập mạnh. Ngọc hốt hoảng chạy lại, nhưng cánh cửa gỗ dày đặc đã bị khóa chặt từ bên ngoài.

"Ai đó? Mở cửa ra!" – Cô đập tay vào cửa, tiếng vang dội lại trong gian phòng hẹp nghe thật tuyệt vọng.

Bên ngoài, cô nghe thấy tiếng bước chân điềm tĩnh trên nền sỏi. Một giọng nói phụ nữ trung niên lạ lẫm, vừa dịu dàng vừa sắc lạnh, vang lên qua khe cửa: "Cô bé, đừng cố tìm hiểu những gì đã bị chôn vùi. Khu vườn đó vốn dĩ không thuộc về Minh Anh, cũng chẳng thuộc về cô. Nó thuộc về một người đã chết, và người chết thì không thích bị quấy rầy."

Tiếng bước chân nhỏ dần, rồi mất hút trong tiếng gió rít. Ngọc ngồi sụp xuống sàn kho lạnh lẽo, tay vẫn siết chặt cuốn nhật ký. Trong bóng tối lờ mờ, cô chợt nhìn thấy một ánh sáng đỏ li ti từ phía góc tường. Đó là một chiếc camera giấu kín đang hoạt động, ánh sáng của nó nhấp nháy như một con mắt quỷ đang theo dõi mọi hành động của cô. Tim Ngọc như ngừng đập, cô nhận ra mình không còn là người quan sát nữa, mà đã trở thành con mồi trong một trò chơi mà người cầm lái có lẽ chính là người đang nằm cạnh chị gái cô mỗi đêm.

Cơn gió lớn bất chợt thổi mạnh, làm rung chuyển những tấm tôn trên mái kho, tạo ra những tiếng "rầm... rầm..." đầy đe dọa. Một giọt nước mưa lạnh ngắt từ mái nhà dột xuống, rơi đúng vào dòng chữ "đánh mất chính mình" trong cuốn nhật ký, làm nhòe đi vết mực cuối cùng của quá khứ.