Mùa thu Hà Nội năm đó đến muộn, nhưng mang theo sự khô hanh và lạnh lẽo đặc trưng của gạch cổ. Tố Tâm bước ra khỏi taxi, chiếc va li kéo khẽ nghiến trên vỉa hè lát đá sẫm màu. Trước mặt cô là khuôn viên Trung tâm Bảo tồn Di sản Hàn Thị, một tổ hợp kiến trúc tân cổ điển được bảo tồn gần như nguyên vẹn, vừa uy nghiêm vừa trầm mặc, như chính cái họ đã đẩy cô ra xa suốt nhiều năm.
Cô quay lưng lại với quá khứ, ôm chặt chiếc hộp gỗ đựng dụng cụ phục chế cá nhân, cố gắng hít thở sâu để trấn an trái tim đang đập loạn xạ. Cô đến đây không phải với tư cách con gái ông Thế Lăng, mà là một chuyên viên phục chế được thuê làm việc cho dự án của gia tộc. Một danh phận trung lập, ít nhất là trên giấy tờ.
Khu vực làm việc của Tố Tâm nằm ở phía cánh Đông, nơi đang triển khai dự án trùng tu cấp thiết một biệt thự Pháp cổ đã xuống cấp. Mùi vôi vữa, mùi gỗ mục và mùi sơn mới quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của công trường.
"Cô là Tố Tâm, chuyên viên phục chế mới, phải không?"
Giọng nói trầm, vang vọng và hoàn toàn xa lạ. Tố Tâm quay người lại.
Dưới ánh nắng xiên ngang của buổi chiều tà, một người đàn ông đứng tựa lưng vào cột đá, tay giữ bản thiết kế cuộn tròn. Dáng người anh cao lớn, áo sơ mi xanh thẫm được xắn tay gọn gàng, để lộ cánh tay rắn chắc. Gương mặt anh mang đường nét sắc sảo, lạnh lùng, dường như được đúc ra từ đá cẩm thạch. Đôi mắt anh đen sâu, đang nhìn thẳng vào cô với một sự thăm dò rõ ràng.
Đó là Hàn Sơn. Người anh cùng cha khác mẹ, người mà cô đã cố gắng xóa mờ khỏi tâm trí kể từ khi rời đi năm mười tám tuổi.
Tim Tố Tâm như thắt lại, cảm giác ngột ngạt hơn cả mùi vôi vữa xung quanh. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp này, nhưng lại quên mất sự hiện diện của anh có sức nặng đến nhường nào. Anh không hề thay đổi, vẫn mang vẻ lãnh đạm, cao ngạo của người thừa kế chính thống.
"Vâng. Tôi là Tố Tâm," cô đáp, giọng cô nhẹ và hơi run, hoàn toàn trái ngược với sự điềm tĩnh giả tạo cô đang cố gắng thể hiện.
Hàn Sơn khẽ nhếch mép, không phải là một nụ cười, mà chỉ là một động thái thay đổi đường nét khuôn mặt anh, càng làm anh thêm bí ẩn.
"Phòng làm việc của cô ở tầng hai. Đừng lãng phí thời gian. Ở đây, chúng tôi không có chỗ cho sự yếu đuối hay tình cảm." Giọng nói anh mang chất thép, không hề thân thiện. Anh nhấn mạnh từ "tình cảm" như một lời cảnh báo, như thể anh biết rõ những gì đã từng tồn tại giữa họ, hay những gì cô đang cố gắng chôn vùi.
Tố Tâm nuốt khan. "Tôi hiểu, thưa... Trưởng dự án."
Cô dùng từ ngữ chuyên nghiệp nhất có thể để tạo ra rào cản. Nhưng ánh mắt của Hàn Sơn vẫn không rời cô. Chúng lướt qua mái tóc cô, xuống chiếc cổ mảnh mai và dừng lại ở chiếc hộp gỗ cô đang ôm. Đó là ánh mắt vừa thờ ơ vừa thăm dò, khiến Tố Tâm cảm thấy mình như một mảnh cổ vật đang bị anh đánh giá, phân tích và định giá.
"Tầng hai. Cô tự tìm đường đi," Hàn Sơn dứt khoát nói, rồi quay người đi về phía nhóm kỹ sư đang đợi.
Anh không ngoái lại.
Tố Tâm đứng đó một lúc lâu. Mùa thu yên chi trên chiếc va li cô vẫn còn vương màu đất của quá khứ. Cô biết, mình vừa bước vào một khuôn viên cấm kỵ. Mối quan hệ với Hàn Sơn đã bắt đầu lại, không phải bằng tình thân hay sự ấm áp, mà bằng sự lạnh lùng chuyên nghiệp và sự căng thẳng không thể gọi tên, như hai đường thẳng song song nhưng lại bị lực hấp dẫn vô hình kéo sát vào nhau. Cô nhấc va li lên, bước đi trong im lặng, mùi gỗ mục và mùi hương lạnh lẽo của Hàn Sơn vẫn còn vương lại trong không khí.