Phòng làm việc của Tố Tâm trên tầng hai là một không gian nhỏ, thoáng đãng, nhìn ra khu vườn cổ phía sau. Nó tách biệt khỏi khu văn phòng chính của đội ngũ Kiến trúc sư do Hàn Sơn quản lý. Sự sắp xếp này vô tình củng cố thêm tuyên bố không lời của anh: cô chỉ là nhân viên chuyên môn, không phải người nhà.
Sáng hôm sau, Tố Tâm cố gắng tập trung vào công việc chuẩn bị: sắp xếp dụng cụ, kiểm tra độ ẩm và ánh sáng trong phòng. Dự án đầu tiên của cô là phục chế một bức bình phong sơn mài bị hư hỏng nặng. Công việc đòi hỏi sự tĩnh lặng tuyệt đối, nhưng bên trong cô lại là một cơn bão.
Mẹ kế, bà Thụy Anh, bước vào phòng cô mà không hề gõ cửa. Bà mặc một bộ đồ công sở sang trọng, toát lên vẻ quyền lực và sự lạnh lùng của người phụ nữ nắm giữ gia tộc.
"Tố Tâm," bà cất tiếng, giọng điệu sắc như dao cạo, "Tôi hy vọng cô nhớ vị trí của mình."
Tố Tâm ngừng tay, đứng thẳng. "Cháu chào dì Thụy Anh. Cháu hiểu rõ trách nhiệm của mình trong dự án này."
Bà Thụy Anh không nhìn thẳng vào Tố Tâm. Ánh mắt bà lướt qua các dụng cụ làm việc tinh xảo, rồi lại trở về khuôn mặt cô.
"Cô làm việc ở đây theo hợp đồng thời vụ. Hãy giữ thái độ chuyên nghiệp, đặc biệt là với Hàn Sơn. Thằng bé đang gánh vác cả gia tộc. Bất kỳ sự xao nhãng hay tai tiếng nào đều không được chấp nhận."
Câu nói không phải là lời khuyên, mà là một lời cảnh cáo ngầm đầy tính đe dọa. Bà Thụy Anh muốn cô hiểu rằng, sự hiện diện của cô trong căn nhà này, ngay cả dưới danh nghĩa công việc, đã là một sự nhượng bộ miễn cưỡng.
"Cháu sẽ chỉ tập trung vào công việc phục chế, dì Thụy Anh," Tố Tâm trả lời, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, mặc dù bàn tay đang nắm chặt.
Bà Thụy Anh khẽ cười một tiếng lạnh lẽo, một nụ cười không hề chạm tới đôi mắt. "Tốt. Ở đây không có chỗ cho thứ tình cảm ủy mị hay những câu chuyện quá khứ. Hàn Sơn là người có nguyên tắc. Tôi tin cô sẽ không làm phiền nó."
Sau khi bà Thụy Anh rời đi, cánh cửa đóng lại, mang theo một làn gió lạnh lẽo. Tố Tâm biết, mình đã bị bao vây. Sự lạnh nhạt của gia đình càng thúc đẩy cô phải trở thành một cái bóng vô hình, chỉ tồn tại để làm việc.
Buổi trưa, cô xuống căng tin của Trung tâm. Mọi người nói chuyện rôm rả, nhưng khi cô bước vào, những tiếng nói bỗng nhỏ lại, những ánh mắt nhìn cô đầy tò mò và xa cách. Họ biết cô là ai—cô con gái ngoài giá thú được người cha quyền lực mang về nhưng không được công nhận.
Tố Tâm chọn một góc bàn khuất, cúi đầu ăn. Cô cảm nhận được sự cô lập đó còn khó chịu hơn cả lời cảnh cáo của mẹ kế.
Khi cô đang định rời đi, một nhóm kiến trúc sư đi ngang qua. Giọng nói của họ không hề hạ thấp.
"Anh Sơn hôm nay căng thẳng lắm. Phải rồi, ai mà chẳng căng thẳng khi có 'cô em gái nghệ sĩ' kia lảng vảng quanh dự án," một người cười khẩy.
"Cô ta là chuyên gia phục chế thật sao? Hay chỉ là... một cách khác để vào nhà?" một người khác thì thầm.
Tố Tâm giả vờ như không nghe thấy, nhưng những lời nói đó cứa sâu vào lòng cô. Cô siết chặt nắm tay, đi nhanh về phía cầu thang.
Vừa bước đến hành lang vắng, cô bắt gặp Hàn Sơn. Anh đang đứng đó, điện thoại áp sát tai, trông anh có vẻ mệt mỏi và bực dọc vì cuộc gọi công việc. Nhưng khi anh nhìn thấy cô, nét mặt anh lập tức cứng lại.
Hàn Sơn kết thúc cuộc gọi, cất điện thoại vào túi áo khoác.
"Làm tốt công việc của cô đi, Tố Tâm," anh nói, không phải là lời chào hay lời hỏi thăm, mà là một sự ra lệnh vô hồn, "Đừng để những lời bàn tán ảnh hưởng đến tiến độ dự án. Cô biết rõ hậu quả nếu thất bại."
Anh lướt qua cô, mùi gỗ đàn hương từ áo anh thoảng qua, lạnh và xa cách.
Tố Tâm tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại. Lời cảnh cáo của mẹ kế, sự cô lập của đồng nghiệp, và sự lạnh lùng của Hàn Sơn—tất cả tạo thành một ngọn gió buốt giá, bao bọc lấy cô trong khu vườn cấm này.
Cô không ngờ rằng, chính sự lạnh lùng và xa cách đó của anh lại đang tạo ra một lực đẩy vô hình, thôi thúc cô tìm kiếm những khoảnh khắc nơi rào cản được hạ xuống.