Dự án phục chế bức bình phong sơn mài cổ đòi hỏi Tố Tâm phải làm việc muộn. Ánh sáng tự nhiên là yếu tố tối quan trọng khi xử lý màu sắc và lớp men, nhưng đôi khi, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối của màn đêm mới giúp cô đạt đến trạng thái tập trung cao nhất.
Hôm nay, cô đang thực hiện công đoạn pha trộn các chất liệu để chuẩn bị cho việc điền vào một mảng bị mất. Mùi dung môi nhẹ, dịu dàng lan tỏa trong phòng làm việc. Toàn bộ khu vực đã chìm vào bóng tối, chỉ có chiếc đèn chuyên dụng trên bàn Tố Tâm là phát ra ánh sáng tập trung, soi rõ từng hạt bụi li ti và từng nét vân trên bức bình phong.
Đã quá mười giờ đêm. Tố Tâm mặc áo khoác mỏng, tóc buộc cao, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Cô cần một lọ nhựa thông cũ nằm trên kệ cao, vật liệu cô không thường xuyên sử dụng nhưng lại cần thiết cho công thức phục chế phức tạp này.
Cô đứng lên, kiễng chân cố với tới. Kệ được đóng khá cao, và Tố Tâm không quen với chiều cao của nó. Lòng bàn tay cô chỉ chạm nhẹ vào đáy lọ. Cô cố gắng thêm một chút nữa.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng làm việc khẽ mở, không có tiếng gõ. Tố Tâm giật mình quay lại.
Hàn Sơn đứng ở ngưỡng cửa. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi ban chiều, nhưng giờ đây nó đã hơi nhăn, vài nút áo trên cùng được mở hờ, toát lên vẻ mệt mỏi và phong trần sau một ngày dài làm việc căng thẳng. Anh bước vào, khuôn mặt anh tối sầm dưới ánh sáng mờ ảo của hành lang.
“Cô chưa về à, Tố Tâm?” Giọng anh trầm và hơi khàn, như thể anh cũng không muốn có sự xuất hiện này.
“Tôi cần hoàn thành xong công đoạn này,” Tố Tâm đáp, cô lập tức quay lại, cố gắng kiễng chân một lần nữa, muốn kết thúc nhanh chóng để anh rời đi.
Nhưng ngay khi cô với tay lên, cơ thể mất thăng bằng. Cô cảm thấy mình sắp ngã.
Nhanh như một phản xạ, Hàn Sơn bước vội tới. Anh không hề chạm vào cô để đỡ, mà chỉ đưa tay ra, áp vào bức tường ngay sát đầu cô, chặn lại đường ngã của cô bằng khoảng cách cơ thể anh.
Khoảng cách giữa họ gần như bằng không.
Tố Tâm nín thở. Mùi gỗ đàn hương lạnh lùng và mùi mồ hôi nam tính thoang thoảng từ cổ áo anh xâm chiếm không gian chật hẹp. Cô gần như có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phả vào tóc mình.
“Lọ này sao?” Hàn Sơn hỏi, giọng anh dịu đi một cách nguy hiểm.
Anh không cần phải kiễng chân. Cánh tay rắn chắc của anh vươn lên dễ dàng, ngón tay dài thon thả của người kiến trúc sư chạm vào lọ nhựa thông. Chiếc lọ được đặt vào tay Tố Tâm.
Trong khoảnh khắc đó, mắt Tố Tâm chạm vào cánh tay Hàn Sơn. Các bó cơ săn chắc, phủ một lớp lông tơ mỏng, gần như chạm vào vai cô. Cô cảm nhận được sự ấm áp, mạnh mẽ tỏa ra từ cơ thể anh. Nó không phải là sự đụng chạm da thịt, nhưng sự gần gũi vật lý này còn mãnh liệt hơn.
Hàn Sơn rụt tay về, nhưng không lùi lại ngay. Anh vẫn giữ khoảng cách rất gần, đôi mắt đen sâu của anh nhìn chằm chằm vào cô, không phải với vẻ lạnh lùng như thường lệ, mà với một ngọn lửa bị kiềm nén.
"Tôi... cảm ơn," Tố Tâm lắp bắp, hai má cô nóng ran. Cô cúi đầu, cố gắng che giấu sự bối rối của mình.
Hàn Sơn lùi lại một bước, tạo ra khoảng trống cần thiết. Sự lạnh lùng nhanh chóng trở lại đôi mắt anh, như một tấm lá chắn kiên cố được dựng lên.
"Làm việc cẩn thận," anh nói, giọng anh trở lại vẻ ra lệnh, nhưng có một chút gì đó khác lạ, nặng nề hơn. "Tôi đang đi kiểm tra hệ thống an ninh. Cô khóa cửa trước khi về."
Anh không để Tố Tâm có cơ hội trả lời, lập tức quay lưng đi, bước ra khỏi phòng nhanh chóng như lúc anh bước vào.
Tố Tâm đứng giữa phòng, tay vẫn nắm chặt lọ nhựa thông, cảm giác ấm nóng trên cánh tay anh như vẫn còn lưu lại trên vai cô. Cô nhận ra rằng, dù cho cả hai có cố gắng xây dựng bao nhiêu rào cản bằng công việc và danh phận đi chăng nữa, thì chỉ một "đường chạm không chủ ý" cũng đủ sức phá tan mọi phòng tuyến.
Cô thở dài, bắt tay vào công việc, nhưng tâm trí cô không còn tĩnh lặng như trước. Khuôn mặt lạnh lùng của Hàn Sơn trong ánh đèn vàng vọt, hơi thở anh, và cảm giác gần gũi cấm kỵ đó... đã bắt đầu phủ bóng lên những mảng sơn mài cổ kính.