Đã hai ngày trôi qua kể từ đêm va chạm ở phòng làm việc. Tố Tâm cố gắng chôn vùi sự kiện đó dưới núi công việc, nhưng hơi ấm từ bờ vai anh, sự gần gũi bất ngờ đó, cứ như một vết mực loang, dần phá hủy sự tĩnh lặng cô đã xây dựng.
Buổi tối, sau bữa cơm lạnh nhạt với người nhà, Tố Tâm trở về phòng riêng. Căn phòng này, tuy rộng rãi nhưng thiếu hơi ấm, giống như một phòng khách sạn sang trọng hơn là một mái ấm. Cô ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra ánh đèn thành phố lấp lánh và khu vườn cấm sâu thẳm dưới kia.
Cô không thể không thừa nhận, cảm giác cô dành cho Hàn Sơn đã vượt xa tình cảm anh em bình thường. Đó là sự ngưỡng mộ, sự phụ thuộc, và giờ đây là một sự khao khát bị bóp nghẹt. Cô tự hỏi: Khi nào thì sự khác biệt này bắt đầu?
Mảnh ký ức đầu tiên đột ngột ùa về.
Năm đó cô mười ba tuổi, mới được cha đưa về sống trong căn nhà lớn này. Cô bé Tố Tâm nhút nhát, sợ hãi, lạc lõng giữa sự xa hoa và sự lạnh lùng của mẹ kế cùng họ hàng.
Mùa đông năm đó, Tố Tâm bị ốm nặng. Mẹ kế Thụy Anh bận rộn với các buổi tiệc xã giao và chỉ giao phó cô cho người giúp việc. Một buổi tối, khi cơn sốt làm cô mê man, Tố Tâm vô tình làm đổ cốc nước cam quý giá trên chiếc thảm Ba Tư đắt tiền.
Tiếng bước chân tức giận vang lên. Thụy Anh đứng ở cửa phòng, gương mặt lạnh lùng. "Cô bé này rốt cuộc muốn phá hoại bao nhiêu thứ nữa? Nếu ốm thì im lặng mà nằm yên!"
Tố Tâm co rúm lại, nước mắt chảy dài. Cô sợ hãi không phải vì cơn sốt, mà vì ánh mắt băng giá của mẹ kế.
Đúng lúc đó, Hàn Sơn, khi đó đã là một cậu thiếu niên mười bảy tuổi đầy kiêu hãnh, xuất hiện. Anh vừa đi học về, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng nhanh chóng trở nên nghiêm nghị.
“Mẹ, con đã gọi bác sĩ. Đây là lỗi của con bé, con sẽ dọn dẹp và trả tiền thảm,” Hàn Sơn nói, giọng nói của anh là sự kết hợp giữa sự tôn trọng và sự cứng rắn khiến Thụy Anh không thể phản bác. "Tố Tâm cần được nghỉ ngơi. Đừng làm phiền con bé nữa."
Anh không nói chuyện với cô, nhưng anh đã đứng giữa cô và thế giới thù địch đó. Khi Thụy Anh bỏ đi, Hàn Sơn mới chậm rãi bước tới, không chạm vào cô, nhưng đưa chiếc khăn lông mới và đặt cạnh đầu giường.
“Đừng khóc nữa. Em là em gái tôi. Sống trong nhà này, phải học cách cứng rắn,” anh nói khẽ, rồi quay lưng rời đi. Nhưng câu nói đó, cử chỉ đó, đã là nguồn sáng duy nhất trong thế giới tối tăm của cô bé Tố Tâm năm ấy.
Tố Tâm thở hắt ra, đưa tay chạm lên gò má. Cô nhớ lại cảm giác an toàn và sự phụ thuộc tuyệt đối vào anh. Đó không chỉ là sự che chở; đó là cảm giác thuộc về duy nhất cô từng có trong căn nhà này.
Sự che chở của người anh.
Nhưng giờ đây, sự che chở đó đã biến tướng.
Mối quan hệ "anh em" chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh. Khi anh chạm vào cô, khi anh ghen tuông ngầm, hay khi anh nhìn cô bằng ánh mắt thăm dò tối hôm đó, đó không phải là ánh mắt của người anh trai. Đó là ánh mắt của một người đàn ông bị cấm đoán, đang cố gắng đấu tranh giữa trách nhiệm và khao khát.
Tố Tâm nhắm mắt lại. Nếu cô tiếp tục ở đây, làm việc dưới sự giám sát của anh, chia sẻ không khí với anh, cô sẽ không thể giữ vững ranh giới này. Sự ngưỡng mộ thuở nhỏ đã chuyển hóa thành một lực hút không thể kháng cự.
Cô tự nhủ phải rời đi, phải kết thúc dự án này càng sớm càng tốt. Nhưng ngay khi ý nghĩ đó xuất hiện, cô lại khao khát thêm một khoảnh khắc khác, một lần nữa cảm nhận được hơi thở của Hàn Sơn gần đến mức cô có thể đếm được nhịp tim mình.
Đêm đó, Tố Tâm không ngủ được. Cô biết, trong căn nhà rộng lớn này, cô và Hàn Sơn là hai mảnh ký ức cấm kỵ, đang bị xé nát bởi chính định nghĩa "gia đình" mà họ cố gắng giữ gìn.